Showing posts with label Cơ chế nhân quyền. Show all posts
Showing posts with label Cơ chế nhân quyền. Show all posts
Monday, 22 June 2026
Tuesday, 14 October 2025
Monday, 28 July 2025
Tuesday, 23 May 2017
“Người việt nam hèn hạ”: Một đoản văn làm sôi mạng xã hội
om: Tuc Dang
Sent: Sunday, May 21, 2017 8:13 PM
Subject: Fw: Fwd: “Người việt nam hèn hạ” !
Subject: Fw: Fwd: “Người việt nam hèn hạ” !
Bai nay tuy cu nhung cung can doc lai mot
lan.de biet van con co nhung nguoi tre can dam.
“Người
việt nam hèn hạ”: Một
đoản văn làm sôi mạng xã hội
Tác giả bài viết người việt nam hèn hạ, Cô Hân Phan, sinh năm 1979, tốt nghiệp ngành Luật, đang là Giám đốc của một công ty Truyền thông ở Sài Gòn.
Trang mạng xã hội lại một lần nữa dậy sóng bởi bài viết ngắn của một cô gái rất trẻ nói về thực trạng đời sống xã hội cũng như tâm tính, văn hóa, thói quen ứng xử của người Việt Nam mà dưới ánh mắt của cô nó đáng được gọi là hèn hạ cùng với hai chữ Việt Nam không được viết hoa.
Thuyết phục
Bài viết dài nhưng thuyết phục và rất dễ gây tranh cãi nếu người đọc nó với tư duy của những năm tháng mà đất nước được tô đầy những màu hồng rực rỡ. Màu của chiến thắng, màu của lòng tự hào dân tộc, màu của cường điệu và đôi khi tự cho phép vượt cả sự thật để xoa bóp cơ bắp teo tóp của mình về mọi thứ, kể cả lòng nhân đạo và sự tự trọng cần thiết.
Bài viết có tên: “Người việt nam hèn hạ”, bắt đầu bằng một mệnh đề ngắn nhưng với sức mạnh của một trái bộc phá:
“Bài viết này sẽ không có một chữ việt nam nào được viết hoa. Bởi chúng ta có xứng đáng được trân trọng như vậy không? Không hề.”
Lần lượt từng vấn đề một, tác giả bảy ra dưới ánh sáng của chiếc đèn giải phẩu. Cô soi rọi những góc ẩn mà không ai muốn nhắc tới. Trước nhất, Hân Phan viết về thế hệ của cô, những người lớn lên 40 năm sau khi đất nước gom vể một mối:
“Gần 40 năm thống nhất, việt nam có hơn gì thời chiến ngoài đống xe máy chạy đầy đường… trong túi ai cũng có một cái điện thoại di động? Dù nhà ở không có, đất đai không có, bảo hiểm không có, tương lai cho con cái không có… nhưng bia rượu chảy tràn lan mỗi ngày trong quán nhậu. Người ta được ru giấc suốt 40 năm bằng niềm ước mơ cháy bỏng “cơm no, áo ấm.” Hạnh phúc chỉ thế thôi! Muốn hạnh phúc hơn thì hãy làm giàu, làm giàu, làm giàu! “Doanh nhân là chiến sĩ thời bình.” Cứt! Tôi ỉa vào cái khẩu hiệu sặc mùi con buôn, đầy phân chợ trời đó! Tiếng súng không còn nổ ngoài đường.
Một cuộc chiến khác đậm chất mafia, côn đồ, đảo Sicily chắc còn phải chào thua nhà cầm quyền việt nam trước khả năng dùng “luật im lặng” của họ với dân mình. Cuộc chiến đó là rình mò, là theo dõi, là cấm cản, là kiểm duyệt, là vu cáo, là bắt bớ, là dùi cui, là tù đày, là chết không lý do, là bị bịt miệng tại tòa, là con cháu theo lời lãnh đạo cầm gậy gộc ra ngoài đồng ức hiếp ông bà cha mẹ chòm xóm của mình vì họ đang giữ đất.
Trong khi họ giữ đất cho ai? Những đứa thanh niên đó nó đang nghĩ gì khi quay lưng lại với dân tộc mình? Ðơn giản thôi. Nó tin rằng nếu trung thành với cái thể chế mà nó đang phục vụ, thể chế đó sẽ cho nó công việc ổn định, đặc quyền, đặc lợi hơn người. Vậy là nó nhắm mắt làm theo, coi nhân dân là cỏ rác, cũng vì lợi ích cá nhân … gia đình nó- nếu nó có nghĩ tới. Chứ ngoài ra, liệu còn cái lý tưởng cao đẹp nào có thể tin vào lúc này? Ðừng nói với tôi là “lý tưởng Hồ Chí Minh” hay “lý tưởng cộng sản” nhé! Hỏi những đứa mặc áo xanh cán bộ đoàn thử xem, nó nói có trôi chảy không? Tôi đã thử rồi, rốt cuộc là ngồi im nghe tôi nói huyên thuyên toàn những điều mà trường học gọi là “phản động.”
Đọc
tới đây chắc nhiều người trong chúng ta vẫn cho rằng cô gái này đang nói ai đấy
chứ không phải mình….nhưng khoan đã, hãy bình tỉnh với những giòng kế tiếp. Tôi
chắc rằng trong đó sẽ có chúng ta, kể cả tôi, người đang đọc thật kỹ từng con
chữ để mong tìm ra có gì quá đà trong bài viết này không, thế nhưng tôi chỉ
thấy mình là một cá nhân trong đám người khổ sở, sợ sệt, yếu ớt.
“Cuộc
chiến này được khoác lên chiếc áo bảo vệ hòa bình, tự do, hạnh phúc. Còn bên
trong là để bảo vệ quyền lợi, quyền lực cho một nhóm người gắn kết với nhau
bằng những chiếc răng cùng gặm vào xương máu người nghèo, người thất học, người
bán buôn lương thiện hàng ngày. Những người mỗi ngày chỉ biết tạ ơn trời phật
đã cho chúng con một ngày yên ổn làm ăn, không bị cán bộ thuế đến nhũng nhiễu,
không bị CSGT thổi phạt kiếm ăn, không bị đội dân phòng rượt đuổi, không bị ông
chủ đẩy vào toa-lét để sờ soạng, không bị cắt tiền tăng ca, không bị cho ăn cơm
thiu ngộ độc, không bị bệnh đột ngột phải vào bệnh viện nằm gầm giường chờ
chết…
Thế là cái dân tộc đầy sợ sệt, bất an đó cuống cuồng kiếm tiền, cuống cuồng vơ chỗ này, cấu chỗ kia để lo cho cái thân mình. Họ còn biết làm gì nữa?
Và khi họ chăm chắm vào tiền và sự yên ổn cho mình, họ để mặc cho một bọn ác khác lên ngôi, bọn này là sản phẩm của công thức: Bên trên, chúng nhìn thấy cách hành xử của một chính quyền côn đồ, có tiền là ra luật + Bên cạnh, chúng nhìn thấy những con người thờ ơ với người khác, chỉ còn biết nghĩ tới mình + Bên dưới, chúng nhận ra một đám người khổ sở, sợ sệt, yếu ớt = Chúng chợt nhận ra chúng có khả năng luồn cúi bên trên, tránh né bên cạnh… ức hiếp bên dưới.”
Thế là cái dân tộc đầy sợ sệt, bất an đó cuống cuồng kiếm tiền, cuống cuồng vơ chỗ này, cấu chỗ kia để lo cho cái thân mình. Họ còn biết làm gì nữa?
Và khi họ chăm chắm vào tiền và sự yên ổn cho mình, họ để mặc cho một bọn ác khác lên ngôi, bọn này là sản phẩm của công thức: Bên trên, chúng nhìn thấy cách hành xử của một chính quyền côn đồ, có tiền là ra luật + Bên cạnh, chúng nhìn thấy những con người thờ ơ với người khác, chỉ còn biết nghĩ tới mình + Bên dưới, chúng nhận ra một đám người khổ sở, sợ sệt, yếu ớt = Chúng chợt nhận ra chúng có khả năng luồn cúi bên trên, tránh né bên cạnh… ức hiếp bên dưới.”
Tác giả bài viết này là Hân Phan, cô sinh năm 1979, tốt nghiệp Luật, đang là Giám đốc của 1 cty Truyền thông ở Sài Gòn. Sau một lúc vẽ ra khung cảnh thật đang xảy ra chung quanh mình, tác giả lặng lẽ than thở:
“Sao mà tôi sợ bọn người đó như thế?”
Bọn đó tập trung vào các cơ quan công quyền, làm quản lý, làm công an, làm công chức,… làm “đầy tớ” của nhân dân!
Một
cuộc cưỡng chế đập nhà xứ cũ của Đông Yên hồi năm 2014. Citizen
photo
Bọn
công bộc đó đã cùng nhau đẩy những cụ già bỏ quê bỏ xứ, lên Sài Gòn ngồi vạ vật
dầm mưa dãi nắng suốt ngày đêm, ngày này qua tháng nọ để kêu oan.
Tôi sợ bọn chúng vì bọn chúng đông quá, đông như kiến cỏ. Chúng nhan nhản khắp nơi, ngày ngày bóp chết mọi ước mơ, triệt tiêu mọi khao khát, thêm sự dốt nát của chúng vào nữa là hoàn hảo để tạo ra một nền kinh tế xã hội thụt lùi đến chóng mặt, quay cuồng trong dối trá và danh lợi. Ðáng sợ hơn, cuộc sống ấm êm no đủ của chúng nhờ vào tính cơ hội – thu vén lại là sự thèm khát của những tầng lớp khác. Khiến cho những con thiêu thân non trẻ khác lao vào như một cơ hội ngàn vàng.
Bọn này tiếp tay cho bọn con buôn cũng lưu manh không kém. Thế là chúng ta ăn thức ăn có độc mỗi ngày, con cháu chúng ta uống sữa độc mỗi ngày, chúng ta đi trên những con đường hiểm họa mỗi ngày, chúng ta tiêu dùng những gì chúng mang tới, chúng ban phát, với giá mà chúng ấn định, với mức thuế mà chúng muốn,… không còn một lựa chọn nào khác. Không biết làm gì khác, không có phản ứng gì khác! Vì chúng ta lương thiện.
Tôi nghĩ đến bọn này khi tôi đọc tin về tên bác sĩ lợi dụng lúc mẹ của bệnh nhi đi lấy giấy xét nghiệm, hắn hãm hiếp đứa bé mới 3 tuổi.
Tôi đọc tin ông bà chủ đánh trẻ làm công đến thương tật.
Tôi đọc tin một gã thanh niên có học chặt chém bạn gái mình thành từng khúc chỉ vì một chiếc xe máy và chút ít tài sản.
Tôi đọc tin bọn chủ… lơ xe vứt xác hành khách bị lèn chết giữa đường mà cả xe không ai phản ứng.
Tôi đọc tin nữ sinh phải ngủ với thầy giáo để được điểm tốt.
Tôi đọc tin người đi đường bị cướp, may mắn giật lại được túi tiền, nhưng túi rách, tiền bay ra, xung quanh thiên hạ xúm lại nhặt, nhưng không phải nhặt giúp, mà nhặt hết đi không chừa lại đồng nào. Thay vì bị 1 đứa cướp, anh ta bị cả con đường đè ra mà cướp… Còn rất nhiều tin.
Một dân tộc gì mà độc ác và hèn hạ thế? Dĩ nhiên không chỉ có mình tôi biết đau đớn vì những điều đó.”
Tôi sợ bọn chúng vì bọn chúng đông quá, đông như kiến cỏ. Chúng nhan nhản khắp nơi, ngày ngày bóp chết mọi ước mơ, triệt tiêu mọi khao khát, thêm sự dốt nát của chúng vào nữa là hoàn hảo để tạo ra một nền kinh tế xã hội thụt lùi đến chóng mặt, quay cuồng trong dối trá và danh lợi. Ðáng sợ hơn, cuộc sống ấm êm no đủ của chúng nhờ vào tính cơ hội – thu vén lại là sự thèm khát của những tầng lớp khác. Khiến cho những con thiêu thân non trẻ khác lao vào như một cơ hội ngàn vàng.
Bọn này tiếp tay cho bọn con buôn cũng lưu manh không kém. Thế là chúng ta ăn thức ăn có độc mỗi ngày, con cháu chúng ta uống sữa độc mỗi ngày, chúng ta đi trên những con đường hiểm họa mỗi ngày, chúng ta tiêu dùng những gì chúng mang tới, chúng ban phát, với giá mà chúng ấn định, với mức thuế mà chúng muốn,… không còn một lựa chọn nào khác. Không biết làm gì khác, không có phản ứng gì khác! Vì chúng ta lương thiện.
Tôi nghĩ đến bọn này khi tôi đọc tin về tên bác sĩ lợi dụng lúc mẹ của bệnh nhi đi lấy giấy xét nghiệm, hắn hãm hiếp đứa bé mới 3 tuổi.
Tôi đọc tin ông bà chủ đánh trẻ làm công đến thương tật.
Tôi đọc tin một gã thanh niên có học chặt chém bạn gái mình thành từng khúc chỉ vì một chiếc xe máy và chút ít tài sản.
Tôi đọc tin bọn chủ… lơ xe vứt xác hành khách bị lèn chết giữa đường mà cả xe không ai phản ứng.
Tôi đọc tin nữ sinh phải ngủ với thầy giáo để được điểm tốt.
Tôi đọc tin người đi đường bị cướp, may mắn giật lại được túi tiền, nhưng túi rách, tiền bay ra, xung quanh thiên hạ xúm lại nhặt, nhưng không phải nhặt giúp, mà nhặt hết đi không chừa lại đồng nào. Thay vì bị 1 đứa cướp, anh ta bị cả con đường đè ra mà cướp… Còn rất nhiều tin.
Một dân tộc gì mà độc ác và hèn hạ thế? Dĩ nhiên không chỉ có mình tôi biết đau đớn vì những điều đó.”
Còn văn chương xã hội chủ nghĩa thì sao? Hân Phan không ngại chút nào khi lôi ra từng cuốn sách đóng mốc lên meo của chủ thuyết văn chương phải đạo, hay văn chương than khóc, cho chúng ta nhìn ngắm:
Chúng ta có cả một thứ to tát mà tôi tạm gọi là “nền văn chương than khóc.”
Trong những tác phẩm thi ca xuất bản từ khoảng 20 năm trở lại đây, tôi không dám nói mình đọc nhiều hay nghe nhiều, nhưng tôi cố gắng đọc, nghe, cố gắng tìm tòi, cố gắng tìm kiếm một tác phẩm nó xứng đáng làm cho tôi thấy dân tộc việt nam của tôi thực sự là “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” một cách đúng nghĩa.
– Loại mờ nhạt, rẻ tiền, xúc cảm vu vơ, vụn vặt, vô thưởng vô phạt.
– Loại có trăn trở, có suy tư, nhưng toàn đau đáu những nồi niềm xưa cũ, tương lai chả biết phải vứt đi đâu và vứt cho ai?
– Loại mạnh mẽ hơn, trực diện hơn, nhưng tầm vóc tác phẩm chỉ ở mức gẩy lên 1 tiếng đàn, rồi thôi!
Tinh thần chúng ta đang được nuôi dưỡng bằng những thứ chỉ đến mức đó thôi.”
Nút
thắt của những điều mà tác giả vừa nói phải chăng chỉ do mô hình sai lầm là chủ
nghĩa cộng sản hay do sự dung túng, lộng hành và tiếm quyền của người cộng sản?
hay do xã hội đang run sợ trước họng súng đến nỗi không còn một phản ứng nào
đáng được gọi là con người? Hân Phan thẳng thắn chỉ ra, chỉ một phần thôi, tuy
rất lớn, và tất cả người Việt phải nhìn thấy trách nhiệm ấy thuộc về mình, từng
người một. Tác giả viết:
“Vậy cái gì đã gây nên nông nỗi? Tôi không muốn tạo ra sự hiểu lầm là cái gì cũng do lỗi cộng sản.
Nhiều người rất cực đoan, nói ra cái gì sai, họ cũng đổ vấy hết cho cộng sản. Nhưng cộng sản tệ đến thế mà cai trị được chúng ta đến ngày giờ này, thì chúng ta cũng tệ không kém!
Tôi chỉ nghĩ đến một điều, cái gì đã làm cộng sản tồn tại lâu như thế?
Ngoài sự cấu kết quyền lực-quyền lợi để cùng bảo vệ lẫn nhau, cộng sản đã làm gì để chúng ta thành ra một dân tộc việt nam hèn hạ tự trên xuống dưới, từ già tới trẻ như ngày hôm nay? Ngoài sự mafia, côn đồ, trấn áp bằng sợ hãi, giáo dục một cách ngu dân ra, chúng còn làm gì nữa?”
Là một người tốt nghiệp trường luật, Hân Phan hiểu rõ mình đang nói gì khi chứng minh rằng đạo đức hỗ trợ pháp luật trong những ngóc ngách mà pháp luật không thể vói tới. Đạo đức, tiếc thay đã biến dạng thành khuôn mặt tươi cười của ác quỷ.
“Ai từng học luật đều biết, khi quy phạm pháp luật không điều chỉnh được, thì hành vi con người sẽ phải điều chỉnh bởi quy phạm đạo đức. Pháp luật không theo con người lên giường, vào toa-lét, xuống bếp. Nhưng đạo đức theo ta khắp nơi, tận trong ngõ ngách tâm hồn. Pháp luật cũng không ép tạo ra đạo đức. Chính sự vô thần vô thánh, không thừa nhận đức tin mà cộng sản triệt để nhồi nhét từ khi họ nắm được dân tộc này đã hun đúc ra những con người sẵn sàng bán thịt thối cho người ta ăn, đút sữa độc vào miệng con nít, chém mẹ ruột, giết con đẻ, …Vì những người này họ không sợ, hoặc họ tin rằng họ sẽ tránh được sự trừng trị của pháp luật. Khi pháp luật không trị được mà người ta không sợ luân hồi, không sợ quả báo, không sợ bị đày xuống địa ngục… thì họ còn sợ gì nữa? Việc gì mà họ không dám làm?”
Tác
giả hỏi mình mà sức mạnh của nó làm cho hầu hết chúng ta phải thổn thức, tác
giả viết:
“Tôi
có cảm giác như mình đang sống giữa một bầy đàn hỗn loạn nhưng hoang vu, hỗn
loạn về vật chất – nhưng hoang vu về tinh thần. Bạn có thấy như thế không?”
Và bây giờ là chúng ta, tất cả chúng ta, những người có trách nhiệm với ngôi nhà mang tên Việt Nam nhưng đang giương mắt nhìn ngoại bang cấu kết với bọn lãnh đạo làm mất dần đất nước, hay ít ra mất hẳn cái gọi là lòng yêu nước, vốn luôn bị lợi dụng trong các cuộc chiến tranh “thần thánh”.
“Mặt phải, chúng ta ra rả trên báo mỗi ngày là “Mỹ đã đến biển Ðông,” “bà Hillary dọa TQ không nên gây hấn,”… để mong lòng dân yên ổn. Mặt trái, chúng ta tổ chức ngày hội gặp gỡ những lớp cán bộ đã từng được Tàu đào tạo để cám ơn họ đã “dạy dỗ” cả đám chóp bu việt nam. “Ðĩ” chưa từng thấy! Chưa có cái chính quyền nào mà “đĩ” như chính quyền việt nam hiện tại. Dựa hơi mà cũng không biết dựa hẳn bên nào cho trót. Lá mặt lá trái như thế bảo sao quốc tế nó không khinh?
Còn dân việt nam thì sao? Dám cầm súng đánh TQ hay đánh bất cứ thằng nào xâm lược việt nam nữa không? Mà cầm súng để làm gì? Kết quả của gần 40 năm độc lập, ai cũng thấy cả rồi, không cần nói nữa.
Và cả bọn hèn hạ chúng ta đang ôm lấy nhau, hồi hộp chờ đợi hồi chuông báo tử.”
Hân Phan thố lộ với chúng tôi bài viết đã xuất hiện cách đây nhiều năm, và mỗi lần nó ồn ào trở lại thì một lần gây tranh cãi. Cô cũng có ý định sửa lại nó nhưng sau vài năm sự mong muốn ngày một nhạt dần vì không có một dấu hiệu nào cho thấy một chút hy vọng, dù mong manh có thể thay đổi xã hội và con người Việt Nam.
“Thật ra nếu mà cháu sửa thì cái ý nó sẽ khác đi một chút chứ không phải là sửa từ ngữ, vì bài đó rất dài mà lúc đó còn lãng mạn, còn kỳ vọng nhiều thứ lắm nhưng bây giờ thực sự nó khó làm cho người ta hy vọng. Khi viết thì ý tứ bài đó nó có thể khác đi một chút.”
Khi được hỏi phản ứng của người đọc ra sao trước bài viết nặng ký như vậy, Hân cho biết:
“Trời ơi, người ta khen thì cũng có khen nhưng người ta vào người ta chửi cháu không còn gì hết! Nhưng cháu không có phản hồi ai hết vì những gì muốn nói thì mình đã nói hết rồi. Mình viết bài đó không phải để tranh luận, nếu có người suy nghĩ khác người ta không đồng ý họ chửi mình là thiếu giáo dục, không có tinh thần dân tộc…nhưng cháu nghĩ không cần thiết tranh luận với những người đó. Chuyện người ta nghĩ khác mình thì cũng là chuyện bình thường.
Hơn nữa thực ra cháu nghĩ là mình bị theo dõi lâu rồi, trong inbox hay trong mail cháu vẫn để đó cho họ đọc vì họ càng đọc thì càng thấy mình không có động cơ gì xấu hết mà mình chỉ muốn cho xã hội tốt hơn thôi nên kệ họ. Cháu có rất nhiều bạn bè làm an ninh làm này làm kia nhưng cháu vẫn coi mỗi người một con đường, mỗi người một chí hướng thì họ làm gì họ làm còn mình cũng không có ý nghĩ hằn học hay cái gì cũng đổ cho cộng sản…cho nên cháu không sợ. Việc gì phải sợ, sợ thì mình đã không viết rồi.”
Đóng
bài giới thiệu này lại tôi nhận ra thêm một điều nữa về mình: Suốt cả bài viết
mặc dù tác giả không hể viết hoa hai chữ Việt Nam, nhưng tôi lại thiếu can đảm
để làm điều ấy. Có một cảm giác mong manh nào đó vẫn thiêng liêng lắm trong
tiềm thức của tôi mặc dù biết rằng chính mình không xứng đáng để viết hoa hai
chữ Việt Nam nữa.
__._,_.___
Monday, 29 August 2016
Bảo Thủ - Cấp Tiến: Bầu Bên Nào?
----- Forwarded Message -----
From: "Tuan Le vtuan93 wrote
Sent: Tuesday, August 23, 2016 2:39 PM
Subject: [XOM_NHA_LA_YAMAHA] Một bài viết mà tất cả người Việt tị nạn cần nghiền ngẫm để có những nhận thức đúng về Dân Chủ và Cộng Hòa trong mối quan hệ giữa Mỹ và VNCH, cũng như về những vấn đề chúng ta quan tâm.
From: "Tuan Le vtuan93 wrote
Sent: Tuesday, August 23, 2016 2:39 PM
Subject: [XOM_NHA_LA_YAMAHA] Một bài viết mà tất cả người Việt tị nạn cần nghiền ngẫm để có những nhận thức đúng về Dân Chủ và Cộng Hòa trong mối quan hệ giữa Mỹ và VNCH, cũng như về những vấn đề chúng ta quan tâm.
Bảo Thủ - Cấp Tiến: Bầu Bên Nào?
23/08/201600:00:00(Xem: 1294)
...Đảng DC cũng là
đảng của bà tài tử Jane Fonda và anh lính John Kerry...
Cuộc bầu tổng thống phần lớn bị chi phối bởi hai cá nhân đại diện cho hai đảng. Thiên hạ tụ năm tụ bẩy khen chê về hai nhân vật này, cãi cọ nên bầu cho ai. Câu chuyện không giản dị như vậy. Lá phiếu của một cử tri suy nghĩ chín chắn thường bị chi phối bởi 5 lựa chọn:
1. giữa hai cá nhân đang tranh cử,
2. giữa hai chính đảng lớn,
3. giữa hai nhân sinh quan hay ý thức hệ tạm gọi là bảo thủ và cấp tiến,
4. giữa việc nắm quyền hay giữ lý tưởng,
5. giữa ý thức hệ và thực tế.
Cả 5 yếu tố trên đều cần được cân nhắc kỹ lưỡng, và rất khó nói cái nào có tính quyết định. Tất cả là tùy ý kiến cá nhân mỗi người.
- Có người thì coi cá nhân ứng viên là yếu tố cột trụ, vì tổng thống là bộ mặt, là người lấy quyết định cuối cùng, là quyền lực thực sự. Đây là ưu tư của đa số nên thiên hạ cho đến nay vẫn chú tâm vào bà Hillary và ông Trump.
- Có người coi đảng trên hết, giải thích việc các chính khách trước đây tranh cử chống nhau nhưng bây giờ lại ủng hộ nhau, như TNS Sanders, sỉ vả bà Hillary thậm tệ khi tranh cử chống bà, bây giờ ủng hộ bà vì cùng là đồng chí trong đảng DC.
- Có người nhìn vào quan điểm bảo thủ hay cấp tiến, như TNS Ted Cruz thuộc thành phần bảo thủ cực đoan, tranh cử thua ông Trump nhưng nhất quyết không chấp nhận ông này vì nghĩ ông này là bảo thủ giả mạo.
- Có người nghĩ then chốt là chiếm được Nhà Trắng vì không nắm quyền thì chẳng làm được gì, trong khi nhiều người khác coi nặng vấn đề tôn trọng lý tưởng, không bán ý thức hệ đổi lấy quyền hành. Phần lớn khối cử tri của ông Trump bất cần chuyện ông thắng hay thua, chỉ bỏ phiếu vì lý tưởng hay vì cảm xúc, nhiều khi "cho bõ ghét". Ngay chính ông Trump cũng có vẻ không sống chết vì cái Nhà Trắng, trong khi bà Hillary nghiến răng nghiến lợi lo chiếm cho được Nhà Trắng bằng mọi giá, mọi mánh.
- Cuối cùng là những người không cần biết ý thức hệ, đảng phái hay cá nhân gì hết, mà chỉ nhìn vào nhu cầu đời sống thực tế, như một số lớn dân lao động tại các tiểu bang kỹ nghệ bất mãn với DC vì đời sống khó khăn dưới mấy năm của TT Obama, bầu cho ông Trump.
Nhìn chung thì đây là lựa chọn giữa hai ý thức hệ bảo thủ hay cấp tiến. Chúng ta nghe hai cụm từ này thường xuyên, nhưng dường như vẫn chưa nhận thức được rõ ràng thế nào là bảo thủ, thế nào là cấp tiến. Ta hãy xét lại qua một vài khiá cạnh chính. Dĩ nhiên cột báo nhỏ nhoi này chỉ có thể đưa ra vài nét đại cương và thực tế để chúng ta hiểu thêm khác biệt thôi.
Đảng DC theo con đường cấp tiến. Thật ra, cấp tiến không có nghiã rõ ràng gì, mà phải nói là DC đặt nặng tính công bằng xã hội, chủ trương nâng đỡ những thành phần thiểu số, hay ít nhất cũng giúp cho họ có cơ hội đồng đều, không bị chèn ép. Nếu để yên thì san bằng bất công không thể nào "tự nhiên" xẩy ra vì bản tính con người là ích kỷ, mạnh ai nấy tự lo cho mình trước, lấn át người khác nếu cần. Do đó, phải có can thiệp của Nhà Nước, vừa làm trọng tài, vừa ra luật nâng đỡ và bảo vệ khối thiểu số.
Cụ thể là trên phương diện kinh tế, cấp tiến chủ trương tái phân phối lợi tức, lấy tiền của những người có tiền qua hình thức thuế nặng và nếu chưa đủ, thì vay mượn khắp nơi, để đưa lại cho những người không có tiền, qua hình thức trợ cấp đủ loại.
Nhà nước can thiệp mạnh cũng có hệ quả khác: một rừng luật lệ trói tay thiên hạ trong mọi khiá cạnh cuộc sống, qua một hệ thống hành chánh nặng nề, tốn kém, mà không hữu hiệu.
Trong khi đó thì đảng CH theo con đường gọi là bảo thủ. Đúng ra phải nói CH là đảng tôn trọng tự do cá nhân, trong đó Nhà Nước đóng một vai trò tối thiểu, kiểu như "mạng lưới an toàn cuối cùng" để bảo đảm không ai bị thiệt thòi quá nhiều, bị đàn áp quá mức. Quan điểm CH tin tưởng ở sáng kiến cá nhân, ở luật quân bình thiên nhiên kiểu như cái gì thái quá thì sẽ bị phản ứng ngược tạo lại thế quân bình. Ai bị đàn áp sẽ nổi lên chống đối. Giá cả cao quá không ai mua, sẽ phải giảm.
Vì vai trò tối thiểu của Nhà Nước nên không có nhu cầu luật lệ rườm rà, cũng chẳng có nhu cầu tiền nhiều, thuế nặng. Khuynh hướng này dĩ nhiên cũng nhìn thấy tính ích kỷ tự nhiên của nhân loại, nhưng lại nhìn dưới khiá cạnh tích cực, nghiã là chính vì cái ích kỷ đó mà ai cũng muốn tiến thân, ai cũng muốn làm giàu, từ đó cả xã hội được nhờ. Trong cái ích kỷ chung, tất cả đều làm giàu sẽ như nước thủy triều dâng lên, nâng tất cả các con thuyền, tức là tất cả các khối dân, giàu cũng như nghèo.
Nhìn chung, khó ai chối cãi được quan điểm cấp tiến có vẻ nhân bản hơn, tốt đẹp hơn nhiều. Tuy nhiên, nhìn vào thực tế lịch sử, quan điểm cấp tiến luôn luôn có cái hố sâu giữa lý thuyết và thực tế. Lý thuyết rất hay, thực tế luôn luôn là thất bại. Chính sách cấp tiến khó đi đến thành công hơn, với thành công hiểu theo nghiã chung là dân giàu, nước mạnh.
Trước tiên là quan điểm đó mang tính giả tạo, gượng ép vì đi ngược lại bản năng con người. Việc thi hành thông thường phải qua hình thức áp chế, nhẹ thì là đủ thứ luật lệ mà mọi vi phạm đều phải bị trừng phạt, nặng thì bị áp đặt bằng súng đạn và nhà tù.
Lý do thứ hai khó thành công chỉ vì hầu như tất cả đều tùy thuộc vào Nhà Nước. Ở đây, không còn là sáng kiến cá nhân của cả triệu người nữa, mà tất cả do một số rất nhỏ quan chức, có người có khả năng và thiện chí, nhưng phần lớn ít khả năng hay cũng chẳng có động cơ nào để cố gắng làm tốt, làm đúng. Họ ngồi trong phòng làm việc –comáy lạnh như ở Mỹ, hay nóng chẩy mỡ bên các xứ Phi Châu- rồi ra kế hoạch dựa trên những tin tức, dữ kiện phần lớn không chính xác, không thực tế. Rồi áp đặt kế hoạch lên cả nước. Kế hoạch dựa trên dữ kiện sai thì dĩ nhiên đi đến kết quả sai luôn.
Bằng chứng cụ thể và gần đây nhất là thất bại của Obamacare. Trên lý thuyết cũng như trên phương diện nhân bản, khó ai có thể bác bỏ mục đích tốt của Obamacare, muốn toàn dân có bảo hiểm y tế. Nhưng lại có tính áp đặt như ai không mua bảo hiểm sẽ bị phạt nặng. Lại cũng vì soạn thảo hấp tấp bởi một nhúm công chức, dựa trên dữ kiện không chính xác, các quan chức không có khả năng đoán biết trước hết mọi trường hợp, nên ra kế hoạch luộm thuộm, để rồi Obamacare gặp đủ khó khăn, từ computer chạy sai, đến gian lận đủ kiểu, lỗ lã lớn cho các hãng bảo hiểm, cuối cùng là tất cả chi phí bảo hiểm cũng như dịch vụ y tế đều tăng vọt.
Khuynh hướng cấp tiến dĩ nhiên có nhiều cấp. Cực đoan nhất là chủ nghiã cộng sản, áp đặt kế hoạch của Nhà Nước một cách tuyệt đối cứng ngắc bằng bạo lực. Các chế độ của Staline, Mao, Pol Pot, Hồ Chí Minh, họ Kim,... đã giết cả trăm triệu người để áp đặt các kế hoạch không tưởng, để rồi cuối cùng vẫn thất bại.
Một khuynh hướng cấp tiến tương đối ôn hoà hơn được áp dụng tại đa số các quốc gia Âu Châu. Nhưng ngay cả trong chính sách "ôn hoà" này, cũng có màu nhạt, màu đậm. Càng đậm thì lại càng gặp nhiều khó khăn. Tiêu biểu là các nước Hy Lạp, Bồ Đào Nha, Ái Nhĩ Lan. Tất cả đang gặp khó khăn kinh tế nặng nề, trong đó chính những người nghèo bị thiệt hại nặng nhất. Nhạt hơn như Đức hay Anh thì ít rắc rối hơn.
Con đường tự do cá nhân dĩ nhiên cũng không phải là hoàn hảo. Phải thẳng thắn nhìn nhận nếu không có áp lực của khối cấp tiến và cộng sản, mà cứ hoàn toàn tin tưởng vào luật quân bình tự nhiên, tôn trọng tự do cá nhân một cách tuyệt đối thì thế giới ngày nay có lẽ vẫn còn chìm đắm trong khung cảnh thế kỷ 19 trong đó giới tài phiệt nhà giàu vẫn bóc lột tận xương tủy khối lao động và nhà nghèo.
Định nghiã một chủ thuyết thành công là một chủ thuyết đạt được tình trạng dân giàu nước mạnh thật ra cũng đã có thành kiến rồi vì đó là quan điểm của khối tự do cá nhân hay bảo thủ. Trong quan điểm cấp tiến, thành công không phải chỉ là chuyện tiền nhiều, ăn sung mặc sướng, mà còn là công bằng xã hội. Một chế độ đưa đến giàu sang nhưng đầy rẫy bất công vẫn là một thất bại. Nói cách khác, chủ nghiã tự do cá nhân dù sao cũng phải có giới hạn và cần Nhà Nước làm cảnh sát.
Nhìn dưới một khiá cạnh khác, sự can thiệp quá nhiều biến Nhà Nước cấp tiến thành Nhà Nước "vú em". Trên phương diện xã hội, Nhà Nước vú em chỉ khiến cho thiên hạ ngày càng ỷ lại vào trợ cấp, ngày càng lười, càng nhược, mất ý chí tiến thân, mất sáng kiến. Nước Mỹ qua hơn 200 năm lịch sử từ ngày dựng nước đến giờ, phát triển không ngừng, biến thành cường quốc chính là nhờ tinh thần khai phá, tự túc tự cường chứ không phải nhờ "tiền chùa" do Nhà Nước ban phát. Chỉ nhìn sự suy thoái của các cường quốc vú em Âu Châu thì thấy rõ.
Quan điểm tự do coi trọng mỗi cá nhân, tin tưởng ở khả năng, tài trí, "tính bản thiện" của tất cả. Quan điểm cấp tiến nghĩ chỉ có quan chức lãnh đạo là tốt, là giỏi biết phải làm gì, còn thiên hạ thì có hai khối: thiểu số nhà giàu tàn ác, và đại đa số là "dân ngu khu đen" như GS Gruber đã nói.
Con đường nào đúng, sai hoàn toàn tùy thuộc mỗi người trong mỗi hoàn cảnh, nhưng có điều chắc chắn là trong cả hai quan điểm, nếu đi quá xa đều tai hại.
Khác biệt cấp tiến – bao thủ còn được thể hiện qua khiá cạnh văn hoá. Bảo thủ ở đây mang ý nghiã bảo vệ những phong tục, giá trị luân lý, tôn giáo cổ điển, trong khi cấp tiến muốn cải đổi cho hợp xu thế thời đại, phóng khoáng hơn, chấp nhận bỏ suy tư cũ. Tiêu biểu nhất là chấp nhận bỏ tôn giáo quá khắt khe, nhìn nhận đồng tính, cổ võ hội nhập và hoà đồng màu da, văn hoá, chấp nhận phá thai, chống sở hữu súng,…
Trong "cuộc chiến" giữa bảo thủ và cấp tiến, truyền thông thân phe cấp tiến đã bóp méo rất nhiều chuyện. Chẳng hạn như đã tô vẽ đảng CH như đảng của nhà giàu da trắng, kỳ thị màu da, kỳ thị nam nữ, chống môi trường sạch, và chống bảo hiểm y tế toàn dân. Sự thật không phải vậy.
Lấy ví dụ TT Cộng Hòa Nixon: ông là người đã khai sinh ra Cơ Quan Bảo Vệ Môi Trường (Environment Protection Agency – EPA), Luật Title IX bảo đảm bình quyền không phân biệt nam nữ trong ngành giáo dục [TT Obama đang dựa trên luật này để áp đặt việc dân chuyển giới được sử dụng phòng vệ sinh theo ý mình], cũng là tổng thống đưa ra dự luật bảo hiểm y tế toàn dân đầu tiên nhưng bị quốc hội do DC kiểm soát thời đó bác bỏ.
Cuộc bầu tổng thống phần lớn bị chi phối bởi hai cá nhân đại diện cho hai đảng. Thiên hạ tụ năm tụ bẩy khen chê về hai nhân vật này, cãi cọ nên bầu cho ai. Câu chuyện không giản dị như vậy. Lá phiếu của một cử tri suy nghĩ chín chắn thường bị chi phối bởi 5 lựa chọn:
1. giữa hai cá nhân đang tranh cử,
2. giữa hai chính đảng lớn,
3. giữa hai nhân sinh quan hay ý thức hệ tạm gọi là bảo thủ và cấp tiến,
4. giữa việc nắm quyền hay giữ lý tưởng,
5. giữa ý thức hệ và thực tế.
Cả 5 yếu tố trên đều cần được cân nhắc kỹ lưỡng, và rất khó nói cái nào có tính quyết định. Tất cả là tùy ý kiến cá nhân mỗi người.
- Có người thì coi cá nhân ứng viên là yếu tố cột trụ, vì tổng thống là bộ mặt, là người lấy quyết định cuối cùng, là quyền lực thực sự. Đây là ưu tư của đa số nên thiên hạ cho đến nay vẫn chú tâm vào bà Hillary và ông Trump.
- Có người coi đảng trên hết, giải thích việc các chính khách trước đây tranh cử chống nhau nhưng bây giờ lại ủng hộ nhau, như TNS Sanders, sỉ vả bà Hillary thậm tệ khi tranh cử chống bà, bây giờ ủng hộ bà vì cùng là đồng chí trong đảng DC.
- Có người nhìn vào quan điểm bảo thủ hay cấp tiến, như TNS Ted Cruz thuộc thành phần bảo thủ cực đoan, tranh cử thua ông Trump nhưng nhất quyết không chấp nhận ông này vì nghĩ ông này là bảo thủ giả mạo.
- Có người nghĩ then chốt là chiếm được Nhà Trắng vì không nắm quyền thì chẳng làm được gì, trong khi nhiều người khác coi nặng vấn đề tôn trọng lý tưởng, không bán ý thức hệ đổi lấy quyền hành. Phần lớn khối cử tri của ông Trump bất cần chuyện ông thắng hay thua, chỉ bỏ phiếu vì lý tưởng hay vì cảm xúc, nhiều khi "cho bõ ghét". Ngay chính ông Trump cũng có vẻ không sống chết vì cái Nhà Trắng, trong khi bà Hillary nghiến răng nghiến lợi lo chiếm cho được Nhà Trắng bằng mọi giá, mọi mánh.
- Cuối cùng là những người không cần biết ý thức hệ, đảng phái hay cá nhân gì hết, mà chỉ nhìn vào nhu cầu đời sống thực tế, như một số lớn dân lao động tại các tiểu bang kỹ nghệ bất mãn với DC vì đời sống khó khăn dưới mấy năm của TT Obama, bầu cho ông Trump.
Nhìn chung thì đây là lựa chọn giữa hai ý thức hệ bảo thủ hay cấp tiến. Chúng ta nghe hai cụm từ này thường xuyên, nhưng dường như vẫn chưa nhận thức được rõ ràng thế nào là bảo thủ, thế nào là cấp tiến. Ta hãy xét lại qua một vài khiá cạnh chính. Dĩ nhiên cột báo nhỏ nhoi này chỉ có thể đưa ra vài nét đại cương và thực tế để chúng ta hiểu thêm khác biệt thôi.
Đảng DC theo con đường cấp tiến. Thật ra, cấp tiến không có nghiã rõ ràng gì, mà phải nói là DC đặt nặng tính công bằng xã hội, chủ trương nâng đỡ những thành phần thiểu số, hay ít nhất cũng giúp cho họ có cơ hội đồng đều, không bị chèn ép. Nếu để yên thì san bằng bất công không thể nào "tự nhiên" xẩy ra vì bản tính con người là ích kỷ, mạnh ai nấy tự lo cho mình trước, lấn át người khác nếu cần. Do đó, phải có can thiệp của Nhà Nước, vừa làm trọng tài, vừa ra luật nâng đỡ và bảo vệ khối thiểu số.
Cụ thể là trên phương diện kinh tế, cấp tiến chủ trương tái phân phối lợi tức, lấy tiền của những người có tiền qua hình thức thuế nặng và nếu chưa đủ, thì vay mượn khắp nơi, để đưa lại cho những người không có tiền, qua hình thức trợ cấp đủ loại.
Nhà nước can thiệp mạnh cũng có hệ quả khác: một rừng luật lệ trói tay thiên hạ trong mọi khiá cạnh cuộc sống, qua một hệ thống hành chánh nặng nề, tốn kém, mà không hữu hiệu.
Trong khi đó thì đảng CH theo con đường gọi là bảo thủ. Đúng ra phải nói CH là đảng tôn trọng tự do cá nhân, trong đó Nhà Nước đóng một vai trò tối thiểu, kiểu như "mạng lưới an toàn cuối cùng" để bảo đảm không ai bị thiệt thòi quá nhiều, bị đàn áp quá mức. Quan điểm CH tin tưởng ở sáng kiến cá nhân, ở luật quân bình thiên nhiên kiểu như cái gì thái quá thì sẽ bị phản ứng ngược tạo lại thế quân bình. Ai bị đàn áp sẽ nổi lên chống đối. Giá cả cao quá không ai mua, sẽ phải giảm.
Vì vai trò tối thiểu của Nhà Nước nên không có nhu cầu luật lệ rườm rà, cũng chẳng có nhu cầu tiền nhiều, thuế nặng. Khuynh hướng này dĩ nhiên cũng nhìn thấy tính ích kỷ tự nhiên của nhân loại, nhưng lại nhìn dưới khiá cạnh tích cực, nghiã là chính vì cái ích kỷ đó mà ai cũng muốn tiến thân, ai cũng muốn làm giàu, từ đó cả xã hội được nhờ. Trong cái ích kỷ chung, tất cả đều làm giàu sẽ như nước thủy triều dâng lên, nâng tất cả các con thuyền, tức là tất cả các khối dân, giàu cũng như nghèo.
Nhìn chung, khó ai chối cãi được quan điểm cấp tiến có vẻ nhân bản hơn, tốt đẹp hơn nhiều. Tuy nhiên, nhìn vào thực tế lịch sử, quan điểm cấp tiến luôn luôn có cái hố sâu giữa lý thuyết và thực tế. Lý thuyết rất hay, thực tế luôn luôn là thất bại. Chính sách cấp tiến khó đi đến thành công hơn, với thành công hiểu theo nghiã chung là dân giàu, nước mạnh.
Trước tiên là quan điểm đó mang tính giả tạo, gượng ép vì đi ngược lại bản năng con người. Việc thi hành thông thường phải qua hình thức áp chế, nhẹ thì là đủ thứ luật lệ mà mọi vi phạm đều phải bị trừng phạt, nặng thì bị áp đặt bằng súng đạn và nhà tù.
Lý do thứ hai khó thành công chỉ vì hầu như tất cả đều tùy thuộc vào Nhà Nước. Ở đây, không còn là sáng kiến cá nhân của cả triệu người nữa, mà tất cả do một số rất nhỏ quan chức, có người có khả năng và thiện chí, nhưng phần lớn ít khả năng hay cũng chẳng có động cơ nào để cố gắng làm tốt, làm đúng. Họ ngồi trong phòng làm việc –comáy lạnh như ở Mỹ, hay nóng chẩy mỡ bên các xứ Phi Châu- rồi ra kế hoạch dựa trên những tin tức, dữ kiện phần lớn không chính xác, không thực tế. Rồi áp đặt kế hoạch lên cả nước. Kế hoạch dựa trên dữ kiện sai thì dĩ nhiên đi đến kết quả sai luôn.
Bằng chứng cụ thể và gần đây nhất là thất bại của Obamacare. Trên lý thuyết cũng như trên phương diện nhân bản, khó ai có thể bác bỏ mục đích tốt của Obamacare, muốn toàn dân có bảo hiểm y tế. Nhưng lại có tính áp đặt như ai không mua bảo hiểm sẽ bị phạt nặng. Lại cũng vì soạn thảo hấp tấp bởi một nhúm công chức, dựa trên dữ kiện không chính xác, các quan chức không có khả năng đoán biết trước hết mọi trường hợp, nên ra kế hoạch luộm thuộm, để rồi Obamacare gặp đủ khó khăn, từ computer chạy sai, đến gian lận đủ kiểu, lỗ lã lớn cho các hãng bảo hiểm, cuối cùng là tất cả chi phí bảo hiểm cũng như dịch vụ y tế đều tăng vọt.
Khuynh hướng cấp tiến dĩ nhiên có nhiều cấp. Cực đoan nhất là chủ nghiã cộng sản, áp đặt kế hoạch của Nhà Nước một cách tuyệt đối cứng ngắc bằng bạo lực. Các chế độ của Staline, Mao, Pol Pot, Hồ Chí Minh, họ Kim,... đã giết cả trăm triệu người để áp đặt các kế hoạch không tưởng, để rồi cuối cùng vẫn thất bại.
Một khuynh hướng cấp tiến tương đối ôn hoà hơn được áp dụng tại đa số các quốc gia Âu Châu. Nhưng ngay cả trong chính sách "ôn hoà" này, cũng có màu nhạt, màu đậm. Càng đậm thì lại càng gặp nhiều khó khăn. Tiêu biểu là các nước Hy Lạp, Bồ Đào Nha, Ái Nhĩ Lan. Tất cả đang gặp khó khăn kinh tế nặng nề, trong đó chính những người nghèo bị thiệt hại nặng nhất. Nhạt hơn như Đức hay Anh thì ít rắc rối hơn.
Con đường tự do cá nhân dĩ nhiên cũng không phải là hoàn hảo. Phải thẳng thắn nhìn nhận nếu không có áp lực của khối cấp tiến và cộng sản, mà cứ hoàn toàn tin tưởng vào luật quân bình tự nhiên, tôn trọng tự do cá nhân một cách tuyệt đối thì thế giới ngày nay có lẽ vẫn còn chìm đắm trong khung cảnh thế kỷ 19 trong đó giới tài phiệt nhà giàu vẫn bóc lột tận xương tủy khối lao động và nhà nghèo.
Định nghiã một chủ thuyết thành công là một chủ thuyết đạt được tình trạng dân giàu nước mạnh thật ra cũng đã có thành kiến rồi vì đó là quan điểm của khối tự do cá nhân hay bảo thủ. Trong quan điểm cấp tiến, thành công không phải chỉ là chuyện tiền nhiều, ăn sung mặc sướng, mà còn là công bằng xã hội. Một chế độ đưa đến giàu sang nhưng đầy rẫy bất công vẫn là một thất bại. Nói cách khác, chủ nghiã tự do cá nhân dù sao cũng phải có giới hạn và cần Nhà Nước làm cảnh sát.
Nhìn dưới một khiá cạnh khác, sự can thiệp quá nhiều biến Nhà Nước cấp tiến thành Nhà Nước "vú em". Trên phương diện xã hội, Nhà Nước vú em chỉ khiến cho thiên hạ ngày càng ỷ lại vào trợ cấp, ngày càng lười, càng nhược, mất ý chí tiến thân, mất sáng kiến. Nước Mỹ qua hơn 200 năm lịch sử từ ngày dựng nước đến giờ, phát triển không ngừng, biến thành cường quốc chính là nhờ tinh thần khai phá, tự túc tự cường chứ không phải nhờ "tiền chùa" do Nhà Nước ban phát. Chỉ nhìn sự suy thoái của các cường quốc vú em Âu Châu thì thấy rõ.
Quan điểm tự do coi trọng mỗi cá nhân, tin tưởng ở khả năng, tài trí, "tính bản thiện" của tất cả. Quan điểm cấp tiến nghĩ chỉ có quan chức lãnh đạo là tốt, là giỏi biết phải làm gì, còn thiên hạ thì có hai khối: thiểu số nhà giàu tàn ác, và đại đa số là "dân ngu khu đen" như GS Gruber đã nói.
Con đường nào đúng, sai hoàn toàn tùy thuộc mỗi người trong mỗi hoàn cảnh, nhưng có điều chắc chắn là trong cả hai quan điểm, nếu đi quá xa đều tai hại.
Khác biệt cấp tiến – bao thủ còn được thể hiện qua khiá cạnh văn hoá. Bảo thủ ở đây mang ý nghiã bảo vệ những phong tục, giá trị luân lý, tôn giáo cổ điển, trong khi cấp tiến muốn cải đổi cho hợp xu thế thời đại, phóng khoáng hơn, chấp nhận bỏ suy tư cũ. Tiêu biểu nhất là chấp nhận bỏ tôn giáo quá khắt khe, nhìn nhận đồng tính, cổ võ hội nhập và hoà đồng màu da, văn hoá, chấp nhận phá thai, chống sở hữu súng,…
Trong "cuộc chiến" giữa bảo thủ và cấp tiến, truyền thông thân phe cấp tiến đã bóp méo rất nhiều chuyện. Chẳng hạn như đã tô vẽ đảng CH như đảng của nhà giàu da trắng, kỳ thị màu da, kỳ thị nam nữ, chống môi trường sạch, và chống bảo hiểm y tế toàn dân. Sự thật không phải vậy.
Lấy ví dụ TT Cộng Hòa Nixon: ông là người đã khai sinh ra Cơ Quan Bảo Vệ Môi Trường (Environment Protection Agency – EPA), Luật Title IX bảo đảm bình quyền không phân biệt nam nữ trong ngành giáo dục [TT Obama đang dựa trên luật này để áp đặt việc dân chuyển giới được sử dụng phòng vệ sinh theo ý mình], cũng là tổng thống đưa ra dự luật bảo hiểm y tế toàn dân đầu tiên nhưng bị quốc hội do DC kiểm soát thời đó bác bỏ.
Trên đây là những diễn giải có tính lý thuyết tổng quát. Riêng đối với dân tỵ nạn chúng ta, vấn đề đặt ra có hơi khác với dân Mỹ.
Đa số dân tỵ nạn ta ủng hộ DC. Lý do hiển nhiên là vì tin rằng DC là đảng của người nghèo lo bảo vệ trợ cấp, trong khi CH là đảng của dân nhà giàu da trắng. Thêm lý do nữa là CH với TT Nixon và NT Kissinger đã bán đứng Miền Nam cho TC. Cả hai lý lẽ đều sai.
Lập luận DC là đảng của nhà nghèo là chủ đề tuyên truyền của DC, được truyền thông dòng chính nhai đi nhai lại, mãi rồi thiên hạ tưởng là sự thật.
Kẻ viết này nhớ lại một trao đổi với một bà tỵ nạn lớn tuổi hồi PTT Al Gore tranh cử với TĐ George Bush của CH năm 2000. Đại khái câu chuyện như sau:
- Thưa bác, thế bác tính bầu cho ai?
- Cụ bà: ấy chết, nhất định là phải bầu cho ông Gore chứ. Bầu cho Bush, nó cắt hết tiền già tiền thuốc của tôi thì lấy gì sống?
Câu chuyện ngắn gọn này giải thích tại sao đa số dân tỵ nạn bỏ phiếu cho DC. Ai cũng sợ CH nắm quyền là sẽ mất trợ cấp, tiền già, Medicare, Medicaid, tiền thất nghiệp,... Sự thật khác xa khi ta nhìn vào lịch sử cận đại Mỹ:
Từ sau Thế Chiến II đến nay, đã có 6 tổng thống CH cai trị tổng cộng 36 năm, và 5 tổng thống DC nắm quyền 28 năm. Chưa có một tổng thống CH nào cắt một xu trợ cấp nào của ai.
Ta thử nhìn vào chương trình Medicare, bảo hiểm y tế cho những người cao niên trên 65 tuổi. Chương trình này thật sự được khai sinh bởi TT Eisenhower của CH năm 1951, bắt đầu cho các cựu quân nhân. TT Johnson của DC bành trướng ra cho khối dân sự vào năm 1965. Đến thời TT Reagan của CH thì Medicare mở rộng ra thêm để bồi hoàn chi phí y tế của các tổ chức HMO [Health Maintenance Organization]. TT Bush con của CH khai sinh ra thêm Medicare Part D, Nhà Nước trợ cấp phần lớn tiền thuốc luôn, tốn cả trăm tỷ.
Lập luận CH cắt trợ cấp hay không lo cho người nghèo, người già chỉ là một huyền thoại đã ăn sâu vào tâm lý quần chúng, rất khó giải phá, mặc dù sai hoàn toàn.
Về câu chuyện "mất" Miền Nam VN, đổ lỗi lên đầu TT Nixon và NT Kissinger là việc đảng DC đã cố gắng diễn giải với sự phụ họa của truyền thông phe ta từ nửa thế kỷ nay. Sự thật là phe cấp tiến, từ đảng DC đến truyền thông và trí thức khoa bảng, đã trói tay khoá chân TT Nixon, ép ông vào ngõ cụt, bắt buộc phải rút ra khỏi VN thôi. Quý độc giả muốn tham khảo kỹ vấn đề, có thể đọc bài nghiên cứu của GS Sử Học Julian Zelizer của đại học Princeton:
Đại khái, tất cả là từ quốc hội do DC kiểm soát dưới thời TT Nixon:
- Trong 4 năm nhiệm kỳ đầu của TT Nixon, quốc hội biểu quyết 80 lần (trung bình cứ ba tuần một lần) đòi hỏi TT Nixon chấm dứt cuộc chiến và rút quân về.
- Năm 1969, ra luật cấm tất cả mọi hoạt động quân sự trên xứ Lào, bảo đảm an toàn cho VC tải quân trên đường mòn Hồ Chí Minh, cũng trói tay Mỹ không giúp VNCH được trong chiến dịch Lam Sơn 719 năm 1971.
- Năm 1970, cấm tất cả mọi hoạt động quân sự trên đất Căm-Pu–Chia, bao đảm VC có chiến khu an toàn bên kia biên giới.
- Năm 1972, cấm tất cả mọi tài trợ cho các cuộc hành quân của quân đội Mỹ tại Đông Nam Á.
- Tháng Tám 1973, cấm tất cả mọi hình thức viện trợ quân sự cho Miền Nam VN.
- Năm 1973, thông qua luật War Power Acts, bắt buộc tổng thống muốn sử dụng quân lực phải có sự chấp thuận của lưỡng viện quốc hội. Vì luật này, sau khi Hiệp Định Paris được ký và quân Mỹ đã rút về, CSBV tấn công năm 1975, cho dù TT Ford có muốn nhẩy vào cũng không được vì quốc hội do DC kiểm soát sẽ không phê chuẩn.
- Năm 1975, quốc hội hai lần bác bỏ thỉnh cầu của TT Ford xin giải ngân khẩn cấp cho Nam VN trước là 700 triệu, sau là 300 triệu.
Trước những tu chính án liên tục cắt tiền, cắt súng đạn, cắt quyền như vậy của quốc hội do DC kiểm soát, TT Nixon và NT Kissinger bắt buộc phải đi TC và Liên Xô để tìm cách cứu vãn được chừng nào hay chừng nấy. Phe DC và truyền thông nhất quyết chối bỏ trách nhiệm trong việc mất Nam VN, viết lại lịch sử, đổ thừa cho Nixon-Kissinger bán đứng NVN, và không thiếu gì dân tỵ nạn không nghiên cứu kỹ vấn đề, hay vì tính phe đảng, lập lại lập luận của DC.
Ta cũng nên nhớ năm 1972, ứng viên TT của DC, George McGovern, hô hào chấm dứt chiến tranh VN, rút hết quân về trong vòng ba tháng, chỉ cần một điều kiện duy nhất: VC trả lại tù binh Mỹ, còn chuyện gì xẩy ra cho Nam VN là chuyện của... Nam VN ông không cần biết. Nếu ông McGovern thắng cử, thì VC đã lấy gọn miền Nam từ đầu năm 1973, không cần Hiệp Định Paris, không cần phải đi Bắc Kinh, cũng không cần 12 sư đoàn, thay vì chúng ta đã cầm cự được tới tháng 4, 1975. Và cũng chẳng có ai qua Mỹ tỵ nạn được hết vì ông McGovern [cũng như TNS Joe Biden và TĐ Jerry Brown] công khai chống lại việc nhận dân tỵ nạn Việt. Tháng Tư năm 1975, quốc hội DC bác bỏ thỉnh cầu của TT Ford xin 177 triệu để tài trợ việc di tản 100.000 người Việt qua Mỹ [sau đó được thông qua khít nút sau khi TT Ford nhất định đòi biểu quyết lại]. Đảng DC cũng là đảng của bà tài tử Jane Fonda và anh lính John Kerry với câu nói để đời "lính Mỹ và đồng minh chỉ giỏi ăn cắp gà và hãm đàn bà". Hầu hết truyền thông cấp tiến viết bài miệt thị lính VNCH và xã hội đĩ điếm, tham nhũng VNCH cũng đều là ký giả theo phe DC.
Trong xứ tự do này, dân tỵ nạn ta muốn bầu cho ai cũng được, nhưng nếu bầu cho DC, thì không thể nghĩ vì DC cho trợ cấp mà CH lo cắt, cũng khỏi cần gãi đầu gãi tai thắc mắc sao "mấy lão già VNCH lại thích cái đảng CH". Không phải là "thích CH", mà là "không thích DC" thì đúng hơn. (21-08-16)
Vũ Linh
Quý độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ý qua email: Vulinh11@gmail.com. Bài của tác giả được đăng trên Việt Báo mỗi thứ Ba.
__._,_.___
Monday, 27 October 2014
Việt Nam Vô Cảm Trước Những Phong Trào Cách Mạng?
Việt Nam Vô Cảm Trước Những Phong Trào Cách Mạng?
Phan Văn Song, TS
October 21, 20140 Bình Luận
October 21, 20140 Bình Luận
Thấm thoát mà nay, mấy mùa Cách Mạng trên thế giới
đã trôi qua ! Bao nhiêu lần thiên hạ trên thế giới làm Cách mạng để lật đổ
độc tài của họ, bấy nhiêu lần dư luận người Việt tỵ nạn cộng sản hải ngoại
chúng ta trông chờ, hy vọng. Hy vọng nhơn dân Việt Nam trong nước làm một cái gì,
nổi dậy đê đòi lại quyền quản trị, quyềt tự quyết, quyền lãnh đạo đất nước? Hy
vọng một Nhà nước sáng suốt chấp nhận sửa sai thay đổi cái nhìn, đi từ độc tài
chuyển sang Dân chủ? Hy vọng những lương tâm con người còn sót lại trong
não trạng tâm trí của những người cán bộ đảng Cộng sản Việt Nam sựt tỉnh dậy
sau giấc ngủ u mê nhận rõ cái sai trái của lý thuyết để thay đổi tình hình và
tìn,h trạng Việt Nam?
Thế nhưng, đâu vẫn hoàn đấy, mọi việc vẫn yên, bình
thản trôi đi…Việt Nam và người dân Việt Nam trong nước vẫn, ngày ngày vật lộn
với đời sống khó khăn, vẫn «lặng lặng đi qua bên cạnh cuộc đời», vẫn thích nghi
với tham nhũng, với bụi bặm, với « xin cho », với «chạy chọt», với
những thiên tai bão lụt, với Vinashine, Vinaline…với Biển Đông, với xăng nổ,
với thực phẩm dơ bẩn… Và vẫn chấp nhận Đảng Cộng sản Việt Nam cầm quyền
ung dung tự tại, vẫn với lưỡi gỗ tuyên truyền, vẫn với độc tài đảng trị ăn
trên ngồi tróc, chấp nhận Đảng Cộng sản lãnh đạo với một thái độ trịch thượng,
kẻ cả, quan trên, chẳng những tỉnh bơ trước nạn Hán hóa, nạn mất đất, mất biển,
trái lại lợi dụng tình hình Tàu xâm lược Biển Đồng lè phè du lịch đi tìm đồng
minh xin xỏ ăn mày viện trợ khi quân sự, lúc nhơn đạo, nhưng
tựu trung cầu xin thêm hầu bao để thêm phần chấm mút, tiền cò!
Phải, thiên hạ trên
thế giới tuần tự nổi dậy tự giải phóng, kẻ thì thoát khỏi khối ngục tù Công sản
đã từ sau Thế chiến 2, nhốt hàng triệu người trong cái Goulag khổng lồ của Liên
bang Sô Viết và các chư hầu thuộc khối Varsovie, người thì nổi dậy lật đổ các
chế độ độc tài Đảng trị ở khắp miền Bắc Phi và Cận Đông. Tuy nhiên nhơn dân
Việt Nam ta, dân tộc Việt Nam ta, đã thường tự hào với 4000 năm văn hiến,
tuy gặp đại nạn với ngàn năm đô hộ giặc Tàu, một trăm năm đô hộ giặc Tây,
nhưng đã chứng tỏ chất sống còn dân tộc qua với 7 lần đấu tranh sống mái
với giặc Tàu phương Bắc, qua những nổ dậy liên tục suốt thời Tây thuộc từ
Nguyễn Trung Trực đến Đề Thám, vẫn giữ được chất Việt, vẫn giữ được giang sơn
cẩm tú, vẫn giữ gìn huyết thống, văn hóa của đất Việt, vẫn giữ gìn toàn
vẹn và độc lập lãnh thổ.
Thế nhưng, ngày nay lại thờ ơ, lãnh đạm,
thiếu cả hy vọng, mất cả niềm tin vào tương lai đất nước, vào sức mạnh
Sanh tồn của Dân tộc mình. 40 năm chung sống hoà bình, 40 năm thống nhứt đất
nước sau 20 năm nội chiến và chia cắt, để cắt đứt mọi nghị lực đấu tranh, mọi ý
chí độc lập, mọi tư tưởng quốc gia. Ai lại đi chấp nhận để giang sơn mỗi ngày
mỗi bị xâm chiếm dần ? Xưa Hoàng sa, Trường sa, nay hải phận, mốt địa
phận, nay biên giới phía Bắc, mốt biên giới phía Tây, hôm nay thợ Tàu nhập cư
làm việc , ngày mai quân Tàu xâm chiếm đô hộ. Đó là nói phần địa lý, nói phần
giang sơn lãnh thổ. Còn cuộc sống người dân? Chấp nhận một cuộc sống mà
hằng ngày mỗi cá nhơn đều sống trong sự đàn áp, đàn áp tinh thần, giấy tờ xin
xỏ, công an hộ khẩu, đàn áp thể chất, xét hỏi bắt bớ, tù tội tập trung.
Mất quyền công dân
đã đành- vì nhười dân Việt Nam là công dân của một nước bị một chủ nghĩa ngoại
lai, biến các cán bộ đảng thành những ngoại nhơn cai trị, mà còn mất cả
nhơn quyên, mất cả nhơn phẩm, nhịn nhục, chỉ mong sao được sống còn, yên ổn,
gia đình đủ tý cơm canh ngày hai bửa. Vì là công dân hạng hai, nên
đi làm thì Công An làm khó, tống tiền, khảo của, đi buôn gặp siêu cao thuế
nặng, làm thầy chạy ngày hai việc, sáng vào sở chiều về chạy xe ôm, làm thợ thì
bị khai thác, tay làm hàm nhai, bởi các xí nghiệp ngoại nhơn hết Tàu, đến Đài
loan Đại Hàn, Mỹ Tây Đức Nhựt.. Thân trai thì xuất khẩu lao động bán mồ hôi, cu
ly ngoại quốc, phận gái xuất khẩu bản thân bán trôn nuôi miệng, làm điếm ngoại
nhơn.
Trong cơn khốn khổ,
công dân và nhơn dân Việt Nam thản nhiên lặng nhìn thiên hạ thế giới làm Cách
mạng không chút giao động.
Thoạt đầu tiên,
nhơn dân Việt Nam của một xứ Việt Nam Cộng sản, bỏ ngoài tai, không nghe tiếng
nói khao khát Tự do của cả một khối xuyên quốc gia của hằng chục triệu người,
cùng số phận với mình đồng bị nhốt trong Ngục tù to lớn nhứt của lịch sử Nhơn
loại, Ngục Tù Chế độ Cộng sản, đã cất cao,và phá vỡ cánh cửa ngục là Bức Tường
Bá Linh cuối năm 1989. Bức Tường Bá Linh sụp đổ, như Ngục Bastille của Paris
năm Cách Mạng 1789 của Pháp năm xưa đã đưa người dân ra khỏi đêm dài tối tăm
của các chế độ độc tài khi xưa Quân chủ, sau nầy trá hình dưới những mỹ từ
như Xã hội Chủ nghĩa hay Nhơn dân.
Bức tường Bá Linh sụp đổ, toàn khối
người công dân các quốc gia cựu cộng sản, những cựu tù nhơn của chế độ Cộng sản
ấy, bừng tỉnh dậy sau giấc ngủ dài u mê tăm tối, tiếp cận được với Tuyên Ngôn
Nhơn quyền, tiếp cận được với các quyền Con Người, họ đã đồng loạt nổi
dậy đập vỡ Bức tường Ô nhục, chia cách Ánh sáng Dân Chủ và Bóng đêm đen tối của
Độc tài Đảng trị. Từ đó, các nước Đông Âu đã được giài phóng được dân chủ hóa, nước
Đức thống nhứt, các quốc gia Dân chủ Tự do lần lượt ra đời.
Cũng ngay từ
năm 1990, từ ngay sau khi Bức tường Bá Linh sụp dổ, những quốc gia cựu Cộng sản
khối Đông Âu, hay cựu Liên Bang Sô Viết kể cả Nga trung tâm của chủ nghĩa Cộng
sản cũng chuyển mình đi tìm con đường Độc Lập, Dân tộc Tự Chủ, đi tìm một thể
chế Dân chủ ngay. Tuy có ít nhiều khó khăn, cay đắng, tuy có khi gặp cả đổ máu,
tuy có khi cần phải chiến tranh (Nam Tư) để giải quyết những chia rẽ dân tộc.
Nhưng tựu trung tiếng nói của Quyền Con Người và tiếng nói của Dân tộc Tự quyết
vẫn là tiếng nói cuối cùng.
Trong khoảng thời gian
ấy, Việt Nam có cái dịp ngàn năm một thuở, thừa cơ chủ nghĩa Cộng sản đang sụp
đổ, có thể thay đổi hướng đi theo chiều gió mới của tiến triển nhơn
loại, bước vào Dân chủ, xây dựng một nước Việt Nam mới, Dân chủ, Tự do, Độc
lập, Công bằng và nay, may ra, có thể có một trình độ phát triển
như một Ba lan, một Thái lan, một Mãlai Á hay một Inđônêsia. Đằng nầy không!
Đảng Cộng sản Việt Nam trái lại, ương ngạnh, cứng đầu, thủ cựu, cũng cố
bám trụ vào cái lý thuyềt tàn tệ ngu đần nhứt của nhơn loại, lý thuyết Cộng
sản. Và bầy gia nô đệ tử của đệ tử của ba tên Tây Râu xốm, Mác-Lê và Xít Ta
Lin, Hồ Chí Minh, lại đàn đúm cả bầy, dắt nhau qua Thành Đô (một thị trấn hạng
nhì lạc lỏng ở Tứ Xuyên-vì thằng Tàu khinh thị, không thèm mời, hay cho phép
đến Bắc Kinh là thủ phủ) khấu đầu xin được quan thầy Trung Cộng che chở cho cái
thân từ nay mồ côi. Nhục nhã vuốt mặt, nhổ ra rồi lại liếm vào nuốt nỗi nhục
bài học thằng tàu họ Đặng cho năm 1979. Từ đấy, sau khi lở dịp may ấy, đã để
cho qua bao lần Cách Mạng khác, cũng của thiên hạ trên thế giới. Nào là
các Cách Mạng Màu của các cựu quốc gia Đông âu trên đường đi tìm Dân Chủ.
Hãy nhìn gương
người, hãy học gương người, cứ mỗi lần
có một lãnh tụ – do dân cử nào -lạm dụng quyền lực làm điều sai trái bạo hành
độc đoán độc tài (nhơn vô thập toàn) là mỗi lần đều có tiếng nói người dân, với Quyền Công dân, với Nhơn
quyền, cho phép người dân lên tiếng lật đổ bạo quyền, lật đổ độc tài ! Những gương sáng
ấy chứng minh cái quyền làm chủ của người dân. Dân dựng lên lãnh tụ được, thì dân hạ được lãnh tụ. lãnh tụ do dân lập,
lãnh tụ do ý dân. Đó là một Nhơn quyền, như chúng tôi đã nói trong bài viết
trước. Thời Quân chủ mệnh Vua là
Thiên Mệnh. Ngày nay Dân chủ, mệnh lãnh tụ, mệnh Vua là Dân mệnh.
Và cứ thế giòng đời
tiếp tục trôi… Dân Việt Nam vẫn lạnh lùng đi bên lề thời sự, lạnh lùng
nhìn thiên hạ làm Cách mạng, nhìn dân người ta xuống đường đòi Nhơn Quyền, đòi
Dân quyền, đòi Tự Do, đòi Hiến Pháp do Dân lập, đòi Dân chủ, đòi Độc lập. Lở
dịp thoát ra khỏi khối Cộng sản, lở dịp làm một cuộc Cách mạng Màu, người ta
Màu Cam ? thì mình Màu Vàng ? Màu Dân tộc. Lở thêm một
dịp thứ hai giải phóng khỏi Bạo tàn, Bạo Chúa, Độc tài, đảng trị.
Gần đây hơn những
những quốc gia loại chậm tiến như Việt Nam mình. Những xứ Bắc Phi với những tay
độc tài Đảng trị cũng bị người dân nổi lên lật đổ. chứng minh rằng Nhơn quyền
lần nữa vẫn là tiếng nói tối hậu làm nên lịch sử. Tunisie, chỉ một anh bán trái
cây bị đàn áp nổi lửa tự thiêu hạ một triều đình độc tài Đảng trị. Rồi Ai Cập,
rồi Lybie. Dỉ nhiên làm Cách Mạng như vậy là xáo trộn trật tự xã hội
! Dỉ nhiên đây là một cuộc phiêu lưu, chắc gì đuổi một thằng độc tài
xuống lại không phải gặp thằng độc tài khác sao ? tránh vỏ dưa, gặp vỏ
dừa. Dỉ nhiên là có hỗn loạn, có cướp bóc, có hôi của, có lưu manh, nhưng cái
giá phải trả có thể cao, nhưng có thể tạo một phát triển, tạo một tiến triển….
Nhưng rồi những cơn sóng gió sẽ qua, sẽ những ngọn gió tà nổi lên đấy, nhưng
cuối cùng người dân và tiếng nói trung thực của người dân cũng sẽ là tiếng nói
cuối cùng.
Việt Nam và nhứt là
nhơn dân Việt Nam cựu miền Nam Việt Nam Cộng hòa cũng đã có những kinh nghiệm
ấy. Người Việt Nam miền Nam cựu Việt Nam Cộng hòa chúng tôi đã biết nói tiếng
nói Dân chủ, đã biết thế nào là Dân chủ, thế nào là tự do ngôn luận, thế nào là
Nhơn quyền.
Nhơn dân miền Nam Việt
Nam dưới thời Việt Nam Cộng hòa cũng đã một lần nổi lên giành lại quyền làm
chủ, khi một vị lãnh tụ-mặc dù
đầy công trạng, tài đức cả chánh thống vì đã được dân cử dân bầu- nhưng vì chỉ một khoảng thời gian sai lầm lẫn lộn quyền Dân cử và
Thiên mệnh, lẫn lộn Công quyền và Dân quyền nên đã bị người dân Miền Nam lật
đổ. Một hành động ngày nay hậu thế thế hệ chúng tôi có kẻ trách, có người tiếc nhưng tựu trung vẫn
là một một hành động gan dạ, can
trường của toàn dân miền Nam!
Hậu quả có thể chứng minh sai nhiều hơn
đúng, nhưng đấy là những cái may rủi của thời sự mà thôi (câu đối của Ngô Thì Nhậm « Gặp thời thế thế
thời phải thế » rất ứng dụng thởi buổi ấy). Cũng có thể, lúc bấy
giờ quan niệm Dân chủ của nhơn dân miền Nam chưa hoàn toàn trưởng thành (6 năm
sanh hoạt chánh trị trong một chế độ Dân chủ)? Cũng có thể những kiến
thức áp dụng Dân chủ của thành phần quan chức chánh trị của miền Nam còn kém?
Hay cũng có thể là tâm thức chánh trị còn quá tùy thuộc vào ngoại nhơn?
Tóm
lại, những dữ kiện tạo thành một nền
móng dân chủ tuy có, nhưng chưa đủ, để thành công trong việc khai thông quyền Dân chủ trong ý thức chánh trị
của nhơn dân miền Nam Việt Nam? Nhưng dù thế nào đi nữa, năm 1963, chế độgia
đình trị của cựu Tổng thống Ngô Đình Diệm vì
độc tài, đã bị lật đổ. Việc ấy chứng minh
cái can trường cái anh dũng, cái Gan dạ
của Hành động-Le Courage d’agir, nói theo một từ ngữ
Pháp.
Và chúng tôi tiếc. Tiếc vì vừa trong những
ngày qua, Phong trào đòi Dân chủ của sanh viên, học sanh ở Hồng Kông
không được nhơn dân Việt Nam hưởng ứng làm theo. Dân chúng, con em, sanh
viên, học sanh Sài gòn, Hà nội chỉ dám căng vài ba chiếc dù gọi là …ủng
hộ. Để làm gì ? Sự ủng hộ của sanh viên, tuổi trẻ Việt Nam thay đổi gì cho
bộ mặc chánh trị Hồng Kông ? Trái lại, nếu giới trè Việt Nam song song
cùng làm với Hồng Kông, hai nhà cầm quyền đảng trị « môi hở răng lạnh, núi
liền núi, sông liền sông » nầy sẽ rất lúng túng và cả hai khối đấu tranh
Dân chủ, Hồng Kông và Việt Nam ta sẽ tạo một bức tường phản kháng kiên cố ! Rất tiếc dịp may đã mất !
Nhưng dù sao, ta
chớ bi quan. Hạt giống Dân chủ đã được gieo. Ngày nay nhơn dân Việt Nam, tuy
sống trong kềm kẹp, vẫn tạo được những anh hủng hiên ngang can trường,
dám đứng lên nói tiếng nói Dân chủ, nói tiếng nói Đấu tranh, Phản biện. Nhưng
tiếc quá, tất cả chỉ những cá nhơn với những hành động lẻ tẻ, không tạo được
phong trào, không nhận được hưởng ứng sâu rộng trong quần chúng. Không có hậu
thuẩn quần chúng, những hành động bị nhanh chóng dập tắt, những cá nhơn bị đi
tù, bị làm khó dễ.
Một Việt Khang, một
Phượng Uyên, vài cậu sanh viên, học sanh. Vài trí thức trẻ, Nguyễn Văn Đài, Lê
Thị Công Nhân, Huỳnh Thục Vy, … dám ăn dám nói… Vài trí thức già dặn hơn Đỗ Nam
Hải, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định …nhưng lại quá trí thức. Một
lớp già phản tỉnh, hay cựu nhóm Xét lại đề nghị … trở về con đường Cộng
sản chuyên chính của thời kháng chiến? hay Cộng sản thân Nga. Vài
cựu công chức Cộng sản, vài cựu quân nhơn, dảng viên bỏ Đảng, chán Đảng, rời
Đảng… tổng cộng chưa đầy vài trăm, may lắm một ngàn. Vài anh nhà văn kể chuyện
hồi xưa, chắc lưỡi tiếc thầm, khi kháng chiến chưa thành công tình bạn thắm
thiết, đến khi thành công ngoảnh mặt làm ngơ, tình đời bạc như vôi!
Tóm lại chỉ là
những đóm lửa lẻ tẻ. Còn tiêu đề, mục tiêu, đòi hỏi đấu tranh? Kẻ Nhơn
quyền, người Dân chủ…lay hoay định nghĩa chả xong. Chỉ còn Dân Oan Khiếu
Kiện Đòi đất là họp được người dân. Và Chống Trung Cộng ! Nhưng cũng không
đồng nhứt, kẻ Lưỡi Bò, người đòi Trường sa Hoàng Sa… Thật sự Lưỡi Bò là chống
Bành trướng Trung Cộng, thì đúng . Chứ Hoàng sa Trường sa là phải đòi Hà nội
mới phải! Khi Hà nội đã chấp nhận cho thằng Trung Cộng rồi, làm sao mà
đòi được.
Phải đấu tranh Buộc thằng
Hà nội Đòi thằng Trung cộng. Ngày nay thằng Trung Cộng đang xây Đảo Phú lâm lớn
ra, đang xây đảo Gạc Ma lớn thêm, đem dân Tàu tới ở. Ngày mai, dân Tàu sẽ
làm Trưng Cầu Dân Ý đòi Phú Lâm, thủ phủ Hoàng sa, đòi Gạc ma ,thủ phủ
Trường sa nhập vào đất nước Trung Cộng. Đây là một quyền Tự quyết. Tiền lệ là
Đảo Crimée, Hác Hải. Thế là xong chuyện Hoàng sa! Thế là xong đời Trường
sa! từ nay sẽ là tên Nam Sa và Tây Sa (tên hiệu đọc theo Hỏa Dù-Hoa Ngữ).
Muôn đời nhớ ơn các chiến sĩ hải quân
hai nước Việt Nam bỏ mình vì Tổ quốc Việt Nam muôn thuở !
Mời các bạn độc giả
thử điện thoại về trong nước, hỏi thử gia đình các bạn độc giả giùm xem
thử bao nhiêu gia biết tên tất cả, hay chừng tên năm anh chị em đấu tranh trong
nước. Hầu như gia đình chúng ta ở Sài gòn, ở Hà nội, ở Huế, … chỉ loánh
thoáng nghe thôi. Công An, Nhà nước Cộng sản bưng bít quá giỏi? hay gia
đình chúng ta quá thờ ơ ? Chúng ta, gia đình chúng ta, hoàn toàn vô cảm
trước vận mệnh đất nước, trước tình hình Biển Đông, trước đại nạn Hán hóa, vi
vậy đừng trách nhơn dân Việt Nam vô tình với các cuộc các phong trào Cách mạng
quốc tế. Đó là trong nước, còn ở Hải ngoại ?
Chúng ta có chống Cộng
đấy, nhưng cũng rời rạt lẻ tẻ, .. Chúng ta ở ngoài nầy thường ngồi chờ, ngồi
mong. Mong một sức bật của nồi hơi bực tức sẽ nổ tung, nhơn dân sẽ xuống đường
tạo một phong trào Occupy. Mong Ngàn người, mong Vạn người, xuống
ngồi lề đường, ăn ngủ ở lề đường, với hàng phố dân chúng ủng hộ, hưởng ứng, đổ
ra chăm nuôi, săn sóc, lo cho ăn uống, sạch sẽ, một cuộc cách mạng ôn hòa, trật
tự…(Cũng như năm xưa, ngày mồng
một tháng 11 năm 1963 dân chúng Sài gòn đem cơm dỉa, bánh trài, nước nôi … ra
thăm nuôi tiếp tế các binh sĩ đóng binh ở Sài gon để lật đổ Ông Diệm !) Mơ rằng có một ngày, ngàn người vạn người, chúng
ta ung dung tự tại, Occupy Sài gòn, Hà Nôi, Huế … như ở Hồng Kông những
ngày qua!
Chúng tôi một lầntrong một bài viết tự
hỏi, nếu mọi người dân Sài gòn tuần tự sắp hàng, get line, faire la queue, rồng
rắn nối đuôi đưa nhau đến trước các bót Công An, các đồn Cảnh Sát xin được vào
tù.Nếu các
bạn ở Việt Nam vào tù, tụi già tụi tui ở Pháp ở Mỹ ở Úc …cũng tạo phong trào
mua giấy máy bay về Việt Nam xin ở Tù. Tất
cả chúng ta cùng nhau đi tù để buộc Đảng Cộng sản trả quyền Công dân cho người
Dân.
Đấy là quyền chúng ta, quyền người dân lựa chọn
Chánh phủ, bầu Tổng Thống, chọn lãnh đạo. Đó là Dân chủ, đó là một quyền Công
dân tối thượng.Quyền được lựa chọn người
lãnh tụ là Một Nhơn Quyền Tối thượng .
Không được quyền
ấy, người dân chỉ là thứ dân một công dân hạng hai. Đó là lý đó tại sao con em
sanh viên học sanh Hồng Kông xuống đường tạo phong trào Occupy đường phố,
trương dù, trải bạt ngủ đường, nằm đường đòi quyền lựa chọn người Lãnh đạo Hồng
Kông ! Can trường thay dân Hông
Kông ;
Mong dân Việt Nam
mình dám làm. Hãy can đảm dám làm.
Chả nhẽ dân
tộc Việt Nam ta Hèn mãi thế sao?
40 năm Hèn Nhát, 40
năm Trùm Mền đủ rồi! Hãy thức dậy!
Dậy mà Đi hởi Đồng bào ơi ! …( Nguyễn Xuân Tân)
Hồi Nhơn Sơn đầu
tháng 10, Viết cho Hồng Kông
Phan Văn Song
Đứa nào bán nước!? - Dân Làm Báo

Biếm họa PHO (Danlambao)
Subscribe to:
Posts (Atom)
Featured post
Popular Posts
-
"ĐMCS" Cao-Đắc Tuấn (Danlambao) - Tóm lược: Nguyễn Vũ Sơn, còn được gọi là Nah, một n...
-
Tốt hơn nước Tàu nên chia thành nhiều quốc gia Chu Chi Nam và Vũ Văn Lâm - Lịch sử nước Tàu, một cách...
-
Ai còn chửi TT TRUMP nên đọc hết bài nầy. On Sunday, July 22, 2018 8:51 AM, 'Andy Van' via banvang < om > wrote: Nói ...
-
Đọc xong hú hồn thì ra cụ naỳ bị AĆ Mông̣, ht “ Một mai qua cơn mê “ với tân Tổng Thống Hillary Clinton 14...
-
Những Tội ác khủng bố của đảng Việt Cộng trong cuộc chiến xâm lăng Việt Nam Cộng Hoà Bản chất côn đồ của Công an Việt Nam https:...
-
Đại Học WestPoint Ở Mỹ, đi xin việc làm, nếu vào thấy có ứng viên tốt nghiệp trường West Point cùng tham gia thì thôi coi như mìn...
-
Ba công an lãnh án tù do đánh chết dân RFA 04.12.2014 In trang này Chia sẻ Ý kiến của Bạn Email Tòa án n...
-
Nguyễn Công Khế: Tự do báo chí, không còn cách nào khác Mặc Lâm, RFA 2014-11-19 In trang này Chia sẻ Ý kiến của Bạn Email...
-
Trí khôn đảng... Formosa! Đảng ta là đảng đê hèn Đảng ta là đảng gần đèn nhưng ngu Càng gần đèn, càng tối mù Hành dân, bán n...
Popular Posts
-
Những Tội ác khủng bố của đảng Việt Cộng trong cuộc chiến xâm lăng Việt Nam Cộng Hoà Bản chất côn đồ của Công an Việt Nam https:...
-
Toàn cảnh Quốc hội Việt Nam khóa 13 kỳ họp thứ 8, khai mạc tại Hà Nội ngày 20/10/2014.REUTERS/Kham Ngày 28/10/2014, một số tổ chức dâ...
-
----- Forwarded Message ----- From: "VIETLONGNGUYEN wrote Cc: VIETLONG NGUYEN < Sent: Sunday, December 3, 2017 4:21 P...
-
'Chính người dân phải tự trách mình' 6 tháng 10 một 2014 Chia sẻ Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết cho rằng người dân có trách...
-
Nguyên nhân chi ế n tranh 1960-1975 – Tr ầ n Gia Ph ụ ng BY NHÓM VĂN TUY Ể N ON THÁNG SÁU 2, 2014 • ( Đ Ể L Ạ I B Ì NH L...
-
"ĐMCS" Cao-Đắc Tuấn (Danlambao) - Tóm lược: Nguyễn Vũ Sơn, còn được gọi là Nah, một n...
LISA PHẠM - Khai Dân Trí Số https://www.youtube.com/results?search_query=LISA+PH%E1%BA%A0M+-+Khai+D%C3%A2n+Tr%C3%AD+S%E1%BB%91+
