Đại Học chăn Trâu




Showing posts with label DAU NAM CUOI CHUT CHOI. Show all posts
Showing posts with label DAU NAM CUOI CHUT CHOI. Show all posts

Monday, 20 July 2020

Tiếng Việt: Có còn trong sáng?

----- Forwarded Message -----
From: VanGiang Tran <
To: VanGiang Tran <>
Sent: Thursday, July 16, 2020, 11:42:36 AM PDT
Subject: "Tiếng Việt: Có còn trong sáng?" - của TS Phạm Văn Tình



Cuối tuần, mời quý vị đọc 1 bài viết khá hay.

"Tiếng Việt: Có còn trong sáng?"  - của TS Phạm Văn Tình

TVG viết "Lời giới thiệu."

Xin tùy ý sử dụng.

Thân mến,

Trần Văn Giang


*

Tiếng Việt: Có còn trong sáng?

 


Lời giới thiệu của người sưu tầm


Tôi xin phép được ghi lại nguyên văn bài viết khá lý thú của PGS – TS Phạm Văn Tình.  TS Phạm Văn Tình là một người hiện đang sống và dạy học ở Việt Nam.  Mặc dù nội dung bài viết có sử dụng nhiều chữ nghe rất “lạ tai” (tôi tạm gọi là chữ vi-xi!) đối với người Việt Hải ngoại - Nhất là những người như bỉ nhân – sống đời lưu vong, tị nạn cs đã lâu và bị dị ứng khá nặng với loại chữ nghĩa kỳ lạ này (!)... Nhưng thành thật mà nói, TS Phạm Văn Tình có cái nhìn rất thực về tình trạng chữ nghĩa mà ông gọi là “không có gì trong sángcả / có nguy cơ vẩn đục” hiện nay của Việt cộng!

Trần Văn Giang

*

Lời mở đầu của tác giả


Kể từ khi cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng (?) phát động công cuộc “Giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt” (Tạp chí Học tập, s. 4-1966) cho đến nay đã tròn 44 năm. Phong trào này đã được toàn xã hội, đặc biệt là giới Việt ngữ học hưởng ứng với một “lộ trình” lúc lên, lúc xuống, lúc rầm rộ, lúc âm ỉ… Nhưng chưa bao giờ vấn đề giữ gìn và bảo vệ tiếng Việt lại được dư luận quan tâm nhiều như thời gian vừa qua.

TS Phạm Văn Tình


*
                                                       

Tiếng Việt đang ở đâu?



Tiếng Việt đang là ngôn ngữ chính thức của nước CHXHCN Việt Nam, có hơn 90 triệu dân (mà người Việt chiếm đa số). Với một diện tích hơn 329 ngàn km2, kéo dài trên một dải đất hình chữ S, tiếng Việt phân nhánh ra nhiều vùng phương ngữ khác nhau (tiêu biểu là 3 phương ngữ Bắc, Trung, Nam). Nhưng dù đã qua bao nhiêu thăng trầm của lịch sử, tiếng Việt vẫn là một ngôn ngữ thống nhất, giữ vai trò là công cụ giao tiếp quan trọng trong một cộng đồng cư dân rộng lớn, đa dạng… Tiếng Việt chính là một nhân tố không thể thiếu được làm nên đặc thù và bản sắc văn hoá Việt Nam.


Nhưng ít có ngôn ngữ nào chịu sức ép từ các nhân tố lịch sử - địa ly mạnh mẽ như tiếng Việt. Lịch sử bốn ngàn năm của chúng ta “lên bổng xuống trầm” mà dấu ấn rõ nét nhất là chúng ta phải chịu gần 1.000 năm Bắc thuộc và hơn 80 năm đô hộ của Pháp. Không thể nói là ngôn ngữ (một hiện tương xã hội đặc biệt) lại đứng ngoài những biến cố đó. Trái lại, chính ngôn ngữ lại là nhân tố đầu tiên đứng trước sự đồng hoá. Chính phủ ngoại bang nào cũng muốn áp đặt các thiết chế quyền lực, trong đó có chính sách ngôn ngữ đối với quốc gia họ vừa thôn tính. Và thực tế, nhà nước phong kiến Việt Nam đã dùng chữ Hán trong các văn bản hành chính quốc gia trong suốt quá trình tồn tại. Tiếp đó, khi các giáo sĩ phương Tây vào truyền giáo rồi thực dân Pháp xâm lược, chữ Quốc ngữ xuất hiện và đây là bước thay đổi quan trọng trong tiến trình phát triển ngôn ngữ Việt. Cả tiếng Việt, tiếng Pháp, tiếng Hán cùng tồn tại nhưng đó chỉ là một dạng “Tam ngữ bất bình đẳng.” Tiếng Pháp dần dần giữ vai trò độc tôn, đẩy chữ Hán vào miếu đường cổ hủ của các nhà Nho và coi chữ Quốc ngữ là một văn tự “không chính thống,” sống “kí sinh” trong lòng tiếng Pháp.


Một trong những sự khác biệt rõ rệt của mỗi dân tộc chính là ngôn ngữ. Tiếng Việt với sức sống kỳ lạ, lâu bền của mình đã trường tồn cùng lịch sử. Giờ đây, ta vẫn nhận chân được giá trị của tiếng Việt ngàn đời qua các tác phẩm còn lưu truyền của Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Nguyễn Trãi, Nguyễn Du, Hồ Xuân Hương… và vô vàn những tác phẩm dân gian truyền khẩu (ca dao, dân ca, tục ngữ…). Nhưng bên cạnh đó, chúng ta cũng phải thừa nhận một điều: Dấu ấn của văn hoá Hán và tiếng Hán, văn hoá Pháp và tiếng Pháp còn biểu hiện rất rõ trong tiếng Việt. Hơn 60% từ Việt có gốc Hán (theo thống kê của H. Maspéro, 1972) và khoảng hơn 2.000 từ gốc Pháp (thống kê của Nguyễn Quảng Tuân và Nguyễn Đức Dân, 1992). Gần đây, tiếng Việt thu nhận thêm nhiều từ ngoại lai nữa (chủ yếu là tiếng Anh). Từ điển từ mới (Viện Ngôn ngữ học, 2002) đã thu thập khoảng 3.000 từ mới các loại trong vòng 15 năm (1985-2000).


Đây là hệ quả của nhiều năm mở cửa, đổi mới, hội nhập. Và không chỉ tiếng Việt, nhiều ngôn ngữ khác trên thế giới (kể cả các ngôn ngữ mạnh như tiếng Nga, tiếng Pháp, tiếng Trung) cũng phải “gồng” lên chống đỡ cơn bão tiếng Anh thổi khắp hoàn cầu. Yếu tố kinh tế, thương mại trong bối cảnh hoà nhập vô hình trung đã biến tiếng Anh thành ngôn ngữ “number one (số 1)” trên thế giới.



Tiếng Việt hôm nay: Có còn trong sáng?


Đứng trước thực trạng thay đổi khá nhanh chóng gần đây của ngôn ngữ, dư luận xã hội, rất nhiều người lo lắng và lên tiếng cảnh báo về hiện tượng sử dụng ngôn ngữ tuỳ tiện, cẩu thả làm “vẩn đục” tiếng Việt, thậm chí nhiều người còn cho rằng “tiếng Việt đang bị làm hỏng,” “sự xuống cấp trầm trọng của tiếng Việt” và “chúng ta phải có thái độ kiên quyết và rõ ràng để giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt, phải hành động trước khi quá muộn,” v.v…


Những bức xúc như vậy không phải là không có căn cứ. Đó là hiện tượng nói và viết tiếng Việt tuỳ tiện, bừa bãi, trong đời sống hàng ngày và cả trên các phương tiện thông tin đại chúng. Chả cần bước chân ra ngõ là đã có thể nghe thanh thiếu niên nói bậy, chửi tục, nói trống không, trái với thuần phong mĩ tục… Sách báo thì in sai, in lỗi hoặc để cho nhiều phát ngôn kém văn hoá ngang nhiên tồn tại (ngày xưa báo, nhất là sách lỗi in sai rất ít). Nhưng ngôn ngữ trên mạng mới thực sự là đáng sợ. Nó bát nháo, tuỳ hứng trăm hình vạn vẻ. Từ chuyện nói năng văng mạng (nói cho hả, nói lấy được) đến chuyện viết văng mạng, bất chấp các chuẩn mực chính tả tối thiểu. Đáng lo ngại là hiện tượng nói bậy, viết sai, nói lóng… lại phổ biến trong giới trẻ, ở tuổi học đường. Mà thế hệ này lại chiếm một tỉ lệ lớn trong cơ cấu dân số (chỉ riêng học sinh phổ thông năm 2009-2010 đã xấp xỉ 24 triệu). Họ sẽ là chủ nhân tương lai của đất nước. Không rõ là cứ với đà này, tiếng Việt sẽ ra sao?


Theo tôi, muốn nhìn nhận, đánh giá đúng vấn đề này chúng ta phải có cái nhìn biện chứng, toàn cục, phải xuất phát từ quan điểm toàn diện, cụ thể. Và, trước tiên chúng ta phải cùng xác lập một vấn đề: Thế nào là trong sáng?


Có thể dẫn nghĩa 2, mục từ trong sáng trong Từ điển tiếng Việt (Viện Ngôn ngữ học - Hoàng Phê chủ biên, 2006) là “ở trạng thái giữ được bản sắc tốt đẹp, không có hiện tượng pha tạp” để áp dụng cho tổ hợp “giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt.”


Một tiếng Việt trong sáng là phải cơ bản thuần nhất, có cách nói, cách dùng từ chuẩn với đại đa số, mang tư duy dân tộc. Tôi chắc là đại đa số mọi người không phản đối cách định nghĩa trên. Tuy nhiên, cách hiểu “thế nào là trong sáng” đang có sự phân hoá, chưa thống nhất. Thể hiện rõ nhất là thái độ đối với việc sử dụng từ nước ngoài.


Nhiều người cho rằng, phải căn cứ vào nguồn gốc của nguyên ngữ mà dùng từ cho chuẩn. Như vậy, có nhiều từ Hán - Việt ta mượn và dùng đúng theo nghĩa Hán (cả âm và nghĩa). Chẳng hạn, theo quan điểm của một số tác giả:

- Phải dùng “Cứu cánh” với nghĩa là “mục đích cuối cùng” chứ không dùng như hiện nay là “chỗ dựa, để thoát khỏi một tình trạng không hay"; 
- Phải dùng “Trầm kha” (hay bệnh nặng) chứ không được dùng “bệnh trầm kha”;  
- Phải dùng “Tham quan” chứ không phải “thăm quan”;  
- Phải dùng “Hợp Chúng Quốc Mỹ” chứ không phải “Hợp Chủng Quốc Mỹ,” v.v..


Nhưng có rất nhiều trường hợp, trong quá trình thu nhận và sử dụng, tiếng Việt đã có sẽ điều chỉnh, sai lệch. Chẳng hạn:


- “Vô tình” ít dùng nghĩa “không có tình, bất nghĩa” như tiếng Hán mà dùng “ngẫu nhiên, không chủ định, không cố ý”;
- “Khiêm tốn” không chỉ với nghĩa chỉ “ý thức và thái độ đúng mực” mà còn dùng chỉ sự “ít ỏi, nhỏ bé” (đồng lương khiêm tốn, chiều cao khiêm tốn…);
- Lẽ ra phải viết “Thống kế” nhưng từ trước đến nay vẫn viết là “thống kê”;
- Lẽ ra phải viết “Trụ ngụ” thì lại viết là “trú ngụ”;
- Lẽ ra phải viết “Trú sở” thì lại viết thành “trụ sở,” lẽ ra phải nói tiếng Hán (tiếng Hoa, tiếng Tàu) …


Nhưng hiện nay trong giao tiếp, đa số dùng “tiếng Trung (hoa),”… Đó là những lỗi quy về gốc là “sai.” Nhưng hiện tại chúng ta sử dụng trong giao tiếp đã hết sức quen thuộc đến mức không nhận ra lỗi sai và những cái sai đó đã được bình thường hoá (do không có sự hiểu lệch lạc, phù hợp với hiện tại). Ngay cả những cách nói được coi là “thừa” như:


Đường quốc lộ (lộ: đường),
Cây cổ thụ (thụ: cây),
Bà quả phụ (phụ: bà),
Ngày sinh nhật (nhật: ngày),
Virus HIV (V đã là chữ viết tắt của Virus),…


Nhiều khi vẫn được sử dụng (như một “độ dư cần thiết”) để hoặc là làm rõ nghĩa, hoặc là tăng sắc thái biểu cảm (Thí dụ: Hôm qua còn theo anh/ Đi ra đường quốc lộ; “Ngày sinh nhật Bác” nắng đầy tiếng chim; Chúng tôi bước dưới tán cây cổ thụ; Xin mời bà quả phụ X. lên nói lời cảm ơn; v.v.).

 
GS Hoàng Phê từng nói rằng:

“Khi ta mượn một từ nước ngoài, thì với một ý nghĩa nào đó, chúng ta đã “tạo” một từ mới của ta: từ tiếng Việt này sẽ có một đời sống riếng của nó.”
(Hoàng Phê, Tuyển tập Ngôn ngữ học, 2008).


Tiếng Việt vay mượn khá nhiều. Có từ do áp lực ta phải dùng. Có từ ta chưa có mà phải “vay” (vay muợn thuật ngữ là rõ rệt nhất). Hoặc nhiều từ ta có rồi nhưng vẫn mượn thêm để làm phong phú hơn cách sử dụng (tiếng Nga, tiếng Pháp là một ví dụ, vẫn mượn thêm từ tiếng Anh, sử dụng song song). Khi ta mượn, có nhiều từ, dựa trên cơ sở âm và nghĩa gốc, người Việt đã uốn nắn lại (la plat = lập là; la clé = lắc lê; mangouste = măng cụt; casserol = xoong; caporal = cặp rằng; club = câu lạc bộ,…).


Từ “show” (sô) trong tiếng Anh có nghĩa là “buổi trình diễn nghệ thuật, suất diễn” nhưng hiện tại sô tiếng Việt còn thêm nhiều nghĩa: một phi vụ làm ăn (bể sô), một công việc nào đó đòi hỏi luân phiên, nhiều lần (chạy sô đi dạy, chạy sô đám cưới, chạy sô thuyết trình …).


Từ “hủ hoá,” nghĩa gốc tiếng Hán là “thối nát” dùng để chỉ sự “hư hỏng, biến chất, sa đoạ.” Nhưng trong dân gian hay dùng để chỉ chuyện nam nữ “quan hệ bất chính, buông thả” (Anh ta mắc tội hủ hoá, làm cô hàng xóm mang bầu).


Như vậy, nếu so sánh nhiều từ, ta thấy âm và nghĩa gốc có khi đã bị “mờ” đi. Đó là sự phát triển tự nhiên của ngôn ngữ vay mượn. Khi mượn một cách đúng mức và có phần sáng tạo, người Việt đã thực hiện một công cuộc Việt hoá triệt để nhiều từ ngữ, người cách nói từ tiếng nước ngoài để làm phong phú vốn từ của mình.


Trên báo chí hiện nay, các cách nói: … tại sao không (why not), từ… đến… (from… to…), vấn đề là ở chỗ… (tiếng Nga: delov tom, chto…)… đã quá quen thuộc và thông dụng. Chúng ta dùng theo cách của ta, hoà vào cách nói chung của tiếng Việt và rõ ràng, câu văn vì thế mà sinh động, uyển chuyển hơn. V. I. Lênin đã từng nói một ý rất hay:


“Cái cốc ở nhà anh dùng để đựng nước. Nhưng sang nhà tôi, nó có thể được dùng làm cái chặn giấy hoặc để nhốt một con bướm.”


Đánh giá việc vay mượn từ ngữ cần phải có một cái nhìn lịch sử cụ thể, theo chiều hướng động. Ta chống việc vay mượn tràn lan, song cũng có cái đáng mượn. Có những cái ta mượn và biến thành “tài sản” của ta, khác đến nỗi “chủ nhân” của nó không còn nhận ra khi gặp lại. Phải nói rằng, tiếng Việt đã “giàu” và sinh động hơn nhờ vay mượn và Việt hoá một cách tuyệt vời một số lượng đáng kể từ ngữ gốc Hán và gốc Pháp.


Một vấn đề nữa vẫn còn gây tranh cãi, đó là việc nên phiên âm, chuyển tự hay để nguyên dạng tiếng nước ngoài? Tôi không bàn đến việc dùng tiếng Anh trong biển hiệu quảng cáo hay thương hiệu hàng hoá. Tôi muốn đề cập tới việc sử dụng trên báo chí. Vì nhiều ý kiến cho rằng phải phiên cách đọc, như thế mới là trong sáng, phục vụ cho đông đảo quần chúng.


Giao tiếp ngôn ngữ được thực hiện qua 2 “kênh” khác nhau: nói bằng lời (phát âm truyền qua không gian) và đọc bằng mắt (qua tự dạng, nét chữ).  Đọc qua kênh thị giác là một cách cảm nhận văn bản phổ biến đối với mọi dân tộc trên thế giới kể từ khi con người phát minh ra chữ viết. Tiếng Việt văn hoá hình thành từ khi có chữ viết. Tên nước ngoài vào Việt Nam (trừ tiếng Hán sẽ đọc theo âm Hán Việt) thường chủ yếu theo các hệ chữ:


Xlavơ ("Slavs / Slavic" (?) như Nga, Bungari và một số nước cộng hoà thuộc Liên Xô cũ); Latin (gồm các nước nói tiếng Pháp, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha - ngữ hệ Latin, các nước thuộc Liên hiệp Anh - ngữ hệ Angle-Saxon, Đức - ngữ hệ German); Sanscrit … Với tên riêng viết theo hệ chữ Xlavơ, chúng ta phải chuyển tự (chuyển từ mẫu tự này sang con chữ tương đương ở mẫu tự khác, cụ thể là theo bảng chữ cái Latin có ở hầu hết các máy chữ). Còn với các tên viết theo mẫu tự Latin thì cách tốt nhất là để nguyên dạng.


Bởi như trên tôi đã nói, giao tiếp bằng mắt phải lấy tự dạng làm căn cứ. Việc phiên cách đọc sẽ dẫn đến hệ quả đầu tiên là đưa ra một cách đọc chủ quan (đúng và sai rất mong manh). Không ai dám chắc là mình sẽ phiên đúng một từ nào đó theo nguyên ngữ (tên của cựu Tổng thống R. Reagan mà người Mỹ cũng còn có 2 cách đọc, Thủ đô Moskva (Nga) sẽ được đọc khác nhau giữa tiếng Nga, tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Đức, tiếng Trung (Moskva, Moscow, Moscou, Moscau). Hệ quả thứ hai là người đọc mất cơ sở để truy tìm. Tôi đảm bảo là nếu phiên âm thì chỉ sau một đêm chúng ta sẽ biến toàn bộ mấy chục cầu thủ 4 đội tham gia tứ kết Cup C1 châu Âu 2010 thành mấy chục cái tên khác. Trừ cái cái tên quá quen (Messi, Ronaldo, Kaka, Rooney, Arshavin…) phiên ra ta còn nhận được, chứ đa số tên khác, ta rất khó nhận diện (chẳng hạn, Pơ-phap = Pfaff, Cơ-rao = Crouch, Hât-lơ-xtôn-nơ = Huddlesstones…).


Cứ để nguyên dạng (thì đã sao?) sẽ không làm ảnh hưởng nhiều tới việc cảm thụ. Chính sự nguyên dạng này giúp người đọc theo dõi dễ dàng, không bị gây trở ngại, dùng quen thì điều đó trở nên rất bình thường. Bởi có nhiều tên, do có nhiều cách phiên khác nhau mà người đọc chịu không biết đó là ai. Tôi nhớ năm 2005, Liên hiệp các hội KH&KT VN có tổ chức hội thảo về vấn đề này. Một nhà khoa học đã nói gay gắt:


“Các anh cứ ủng hộ việc phiên âm tiếng nước ngoài để phục vụ đa số quần chúng, vì nếu để nguyên dạng thì khác nào đánh đố ‘dân thường.’ ”


Nghĩ như vậy là chúng ta đánh giá thấp quần chúng quá. Quần chúng bây giờ khác xưa rồi. Và ngay cả với những ai còn kém hiểu biết thì thử hỏi các vị phiên âm ra có ích gì? Chẳng có ai đọc báo mà đọc choang choác thành tiếng cả. Nếu cần đọc, họ sẽ đọc theo cách của họ. Có thể chưa chuẩn (mà khó có chuẩn) cũng chẳng hề gì. Cứ cho là để nguyên dạng là đánh đố “thằng ít học” đi. Nhưng nếu phiên âm thì vô tình chúng ta đã đánh đố cả “thằng ít học” lẫn “thằng nhiều học.” Ngay các nhà khoa học cũng chẳng biết đâu mà lần.”


Chúng ta chấp nhận điều này như một “giải pháp tình thế,” giúp cho tiếng Việt ổn định và phát triển đúng hướng. Một văn bản có lẫn vài tên riêng tiếng Anh không hề làm giảm giá trị tiếng Việt mà còn thể hiện tiếng Việt chấp nhận được một biến thể và chứng tỏ trình độ người nói tiếng Việt được nâng cao. Phát triển đúng hướng là tôn trọng những chuẩn mực (từ vựng, ngữ âm, chính tả,…).


Giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt không thể thoát li vấn đề chuẩn hoá. Mà chuẩn hoá có nghĩa là “lựa chọn một biến thể hợp lí trong những biến thể đang tồn tại.”  Nhưng thế nào là chuẩn? Đó là một phạm trù mang tính xã hội. Bởi chuẩn của ngôn ngữ tự nhiên không thể căn cứ vào lí lẽ thuần tuý “logic,” là ý muốn chủ quan, là những áp lực mang tính quyền uy… Chuẩn ngôn ngữ là một quá trình kiểm nghiệm, sàng lọc, chọn lựa. Có những chuẩn cũ bị phá bỏ để thay bằng chuẩn mới và nhiều khi cả 2 chuẩn này song song tồn tại trong một thời gian (lưỡng khả). Chuẩn là cái đã được định hình, truyền thống nhưng có khi nó lại hình thành từ một “sự vi phạm chuẩn.” Sự sáng tạo ngôn từ của các nhà văn, nhà thơ là một ví dụ. Không ít những lối nói “phá cách” của các nhà văn đã đem lại hiệu ứng bất ngờ và trở thành một nhân tố mới, giúp cho ngôn ngữ phát triển đa dạng hơn.


Chuẩn luôn tôn trọng tính cộng đồng và dân chủ. Tuy nhiên, chính từ cách hiểu “dân chủ” kia mà hiện tại tiếng Việt đang đứng trước nguy cơ của sự vi phạm. Điển hình là cách nói lóng trong học đường. Đầu tiên chỉ nói cho vui, hoặc nói trong phạm vi hẹp, rồi nhanh chóng lây lan trong diện rộng. Thí dụ,

Gọi bố mẹ là “tiền bối lỗi thời,”
Xe máy là “con nghẽo,”
Tiền bạc là “máu khô, tiền âm phủ,”
Bạn gái là “gà tóc nâu,”
Bạn trai là “xe ôm,”
Bị kiểm điểm là “chào cờ thứ hai,”
Được điểm kém là “vác gậy Trường Sơn,”…


Rồi nói tiếp âm các từ với các tên nổi tiếng:

“Yết kiêu vừa chứ,”
“Lỗ tấn to rồi,”
“Chớ hồng lâu mộng,”
“Phí phạm văn đồng,”
“Vô lý thường kiệt,”
“Không phan đình rót” (mà phan đình tu),…


Đáng ngạc nhiên (và đáng sợ) hơn cả là ngôn ngữ “chat” (tán gẫu trên mạng). Nếu ai đã từng vào mạng, xem các trang blog, email… thì sẽ thấy chỉnh tả tiếng Việt biến dạng như thế nào. Có thể nói là bát nháo, thiên hình vạn trạng.  Nhiều người cho rằng mạng ở nơi nào cũng thế. Sang Mỹ, Hàn Quốc, Nga, giới trẻ có khi còn “quậy” hơn. Ngôn ngữ “chat” của họ “khủng” hơn nhiều.


Đó là một trò chơi tiêu khiển mà (!). Nhưng dù là giải trí thì cái gì cũng phải có chừng mực. Hơn nữa, cách dùng theo kiểu tự sáng tạo như vậy không khéo sẽ bị lệch lạc. Cái lạ nhiều khi bị giới trẻ nhầm lẫn với cái tôi và “cái sáng tạo,” “cái hay.” Những cái mới lạ đó rất dễ lây lan, khi đã lây nhiễm rồi, nó cứ như một “con đỉa” bám rất chặt, rất khó gỡ bỏ. Thực tế vừa qua, trong một đợt khảo sát bài viết và bài thi của một số trường THPT tại Hà Nội, chúng tôi phát hiện ra rất nhiều lỗi được cho là “nằm ngoài kiến thức.” Đó là việc viết tắt, viết hoa, viết kèm tiếng nước ngoài vô lối, viết theo ngôn ngữ biến dạng xuất hiện (nhiều ít khác nhau) ở các văn bản học đường đòi hỏi phải tuân thủ các nguyên tắc trường quy. Và mức độ vi phạm lỗi ngày một tăng.


Đáng tiếc là nhà trường, giáo viên, bố mẹ các em ít quan tâm và nhắc nhở. Giáo dục ngôn ngữ là một mặt quan trọng của giáo dục tri thức học đường. Thật buồn là một bộ phận giới trẻ chỉ mải mê vào các cuộc giải trí mang tính công nghệ (chat, game online…) mà quên không chịu đọc (và không thích đọc) sách báo nói chung. Phải chịu đọc nhiều, tham gia giao tiếp xã hội, chịu “va chạm” thì chúng ta mới hình thành một “ngữ năng” ổn định, có khả năng đánh giá sự đúng sai và có khả năng trau dồi sự diễn đạt ngôn ngữ của mình.


Nhìn lại cả quá trình lịch sử, tiếng Việt hôm nay đã thay đổi rất nhiều về diện mạo: giàu hơn và đa năng hơn trong việc thể hiện công cụ giao tiếp ở mọi lĩnh vực. Tiếng Việt chưa đến nỗi rung chuông báo động, giương “đèn đỏ” về sự “mất trong sáng trầm trọng.” Nhưng rõ ràng, tiếng Việt có nhiều vấn đề phải quan tâm nếu không, ngôn ngữ yêu quý này có nguy cơ bị vẩn đục, do chính thái độ của chúng ta. Không có gì là không thể xảy ra, kể cả điều tốt và cái xấu.


Câu nói Ngôn ngữ là linh hồn dân tộc (W. Humboldt) cần phải nhắc lại như một lời nhắc nhở về long tự hào và bổn phận của tất cả những ai thuộc cộng đồng tiếng Việt hôm nay.



PGS-TS Phạm Văn Tình







Trần Văn Giang (st)

__._,_.___

Posted by: DNGeorgeNguyen 

Sunday, 2 October 2016

Sự Xâm Lăng Văn Hóa Của việt cộng !



Sự Xâm Lăng Văn Hóa Của việt cộng ! - Trần Năng Phùng

LỜI GIỚI THIỆU: Ông Năm Ba Gác sinh năm Ất Sửu, quê ở tỉnh Long An, tính đến nay, năm 2015 đã 90 tuổi.  Ông đa...







From: "Nha Kỹ Thuật >; Ngo Ky <>
Sent: Friday, September 30, 2016 6:41 PM
Subject: [DiendanDanToc] Xâm Lăng Văn Hóa

 


Sự Xâm Lăng Văn Hóa Của việt cộng !


LỜI GIỚI THIỆU:
Ông Năm Ba Gác sinh năm Ất Sửu, quê ở tỉnh Long An, tính đến nay, năm 2015 đã 90 tuổi.  Ông đang sống tại Sài Gòn (việt cộng gọi là thành phố Hồ Chí Minh), làm nghề đạp xe ba gác và bán vé số dạo.  Trước năm 1975, ông Năm từng có nghề nghiệp chuyên môn, có nhà, có đất, có gia đình vợ con. Tuy bị Mỹ Ngụy “bóc lột” nhưng ông Năm được có tất cả.  Nhưng sau năm 1975, sau khi “được giải phóng”, được “độc lập, tự do” thì ông Năm đã bị mất tất cả.  Bọn việt gian cộng sản đã cướp nhà, cướp đất của ông và tống cổ ông ra ngoài đường, trở thành người dân oan, sống màn trời chiếu đất.  Cũng may nhờ trời thương, ông còn có sức khỏe để làm nghề đạp xe ba gác sống qua ngày.  Cũng nhờ lớn tuổi, đã từng sống qua nhiều triều đại chính trị, nên ông Năm hiểu biết rất nhiều, nhất là về bản chất lưu manh, phản động của tập đoàn việt gian cộng sản.  Ông được đồng bào thương, bảo bọc che chở và thường tâm tình với đồng bào về nhiều chuyện thế sự liên quan đến hoàn cảnh của những kẻ nô lệ trong thế kỷ thứ 21.  Nhờ sự giúp đỡ của đồng bào nên ông Năm có thể dùng Blog, Facebook, Twitter, Chat-Room hoặc e-mail để nêu lên những chính kiến của mình.
Sau đây là một buổi tâm sự của ông Năm qua ‘chat-room’, sau khi đã làm một cuốc xe ba gác và ngồi nghỉ tại một quán cóc ven đường:
==================
NHỮNG CHỮ DÙNG SAI THÔNG DỤNG CỦA VIỆT CỘNG:
Ví dụ:
***Việt cộng viết: Tàu ngầm Kilo không nhận lính con gái(đăng trên điện báo VTC News của việt cộng)
(‘Lính con gái’ là cái chó gì?  Chữ dùng đúng phải là ‘nữ quân nhân’)
*** Việt cộng viết: Chiến sĩ nhí (Ðăng trên tờ điện báo VTC News ngày 17 tháng 6 -2015)
 (Chữ dùng đúng phải là ‘thiếu sinh quân’. Dùng chữ ‘chiến sĩ nhí’ là không nghiêm túc, là chửi cha chính thằng viết bài, chửi cha tiếng Việt, chửi cha độc giả, coi thường độc giả và chửi cha luôn các cậu bé đang được huấn luyện trong quân đội!!!)
 ***Việt cộng viết: Chuyên cơ
(Chữ dùng đúng phải là ‘phi cơ riêng’)
***Việt cộng viết: Cơ trưởng, cơ phó
(Chữ dùng đúng phải là ‘phi công chính’, ‘phi công phụ’)
 Ðây chính là sự rất ngu dốt của tên cán ngố “tổng biên tập” báo điện tử VTC News của việt cộng!
 Theo tự điển Việt Nam của hai tác giả Lê Văn Ðức và Lê Ngọc Trụ thì: ‘Cơ’, có nghĩa là:”… cơ khí, máy móc …”
‘Phi công chính’ là người phụ trách lái máy bay và chỉ huy luôn toàn bộ phi hành đoàn, gồm phi công phụ và các tiếp viên. Phi công là nghề cao quý vì nghề nghiệp của họ đòi hỏi phải có thể lực tốt, phải có trình độ văn hóa giỏi và nhất là phải có đạo đức tốt, vì họ nắm trong tay hàng trăm sinh mạng của hành khách. Nếu tai nạn xảy ra, toàn bộ người trên máy bay sẽ bị thiệt mạng, và còn có thể làm cho nhiều người dưới đất bị chết.
 Do đó, phải dùng chữ ‘phi công chính’ mới lột tả hết được những đặc tính nghề nghiệp của nghề phi công.
Không thể tùy tiện sáng chế ra mấy chữ ‘cơ trưởng’, ‘cơ phó’ để “hiếp dâm”, bôi nhọ tiếng Việt và chửi cha tiếng Việt! Nghề phi công thì phải dùng đúng chữ của nó là ‘phi công’, không thể tùy tiện biến nghề đó thành ra “máy trưởng” (thợ máy)! Nếu cứ tình trạng tùy tiện này thì có lẽ trong tương lai sẽ xuất hiện thêm chữ mới như “nước trưởng” (chủ tịch nước)!!!
Trước đây, việt cộng thường dùng chữ “giặc lái” hoặc “tổ lái” để chỉ các phi công  của Việt Nam Cộng Hòa và phi công Mỹ!
 Thật là đáng buồn, người ta nói hiện nay, nước Việt Nam đang ở trong thời đại sâu bọ lên làm người là rất đúng. Những thằng ba đời thất học, là bần cố nông thì bây giờ nó đang nắm trong tay những phương tiện truyền thông, cho nên bọn chúng tha hồ làm mưa làm gió, viết láo, viết bậy, chửi cha tiếng Việt, riết rồi đến mức, người Việt đọc tiếng Việt cũng không thể hiểu được gì nữa!!!
Ðây chính là một tội ác rất lớn của bọn việt gian cộng sản, đã dùng những thằng bần cố nông ba đời ngu dốt làm “tổng biên tập” các báo điện tử như TVC News, Kiến Thức, xâm lăng các cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại!!!
 ***Việt cộng viết: Mặt bằng
– Chúng tôi đang tìm kiếm mặt bằng để xây dựng nhà máy
(Chữ dùng đúng là: ‘miếng đất’ hoặc ‘khu đất’)
– Cần thêm mặt bằng để nới rộng phòng khách
(Chữ dùng đúng là: ‘diện tích’)
 ***Việt cộng viết: Cán bộ giải phóng mặt bằng
– Ðây là sự lươn lẹo về từ ngữ: ‘Cán bộ giải phóng mặt bằng’ chính là bọn cán bộ việt cộng chuyên đi ăn cướp đất, cướp nhà của người dân. Quý vị vào YouTube sẽ thấy bọn “cán bộ giải phóng mặt bằng” ở huyện Thạnh Hóa, tỉnh Long An, đến nhà ông Nguyễn Trung Cang và bà Mai Thị Kim Hương để lập biên bản, “giải phóng mặt bằng” (ăn cướp đất)! Bây giờ người dân miền Nam đã sáng thêm mắt ra chưa về hai chữ GIẢI PHÓNG??? (phỏng dái!)
Có lẽ trên thế giới chỉ duy nhất ở Việt Nam có cái nghề hết sức quái đản này: “cán bộ giải phóng mặt bằng”!!!
***Việt cộng viết: Thể hiện
Ví dụ: Bài hát ‘Ðón Xuân’. Ca sĩ thể hiện: ABC
Dùng chữ ‘thể hiện’ là không đúng. Trong trường hợp này phải dùng chữ ‘trình diễn’ hay ‘trình bày’.
 Thể hiện là một cái gì chưa rõ, chưa đủ sức thuyết phục, gây được lòng tin nơi người khác, do đó nó phải được thể hiện thành hành động. Ví dụ:
– Những lời hứa hẹn giúp đỡ người nghèo đều đã được mọi người thể hiện bằng những hành động cụ thể.
– Các thanh niên đã thể hiện lòng ái quốc của mình bằng cách xung phong ra chiến trường.
 Trước năm 1975, chúng ta thường dùng chữ ‘trình diễn’ hay ‘trình bày’. Ví dụ:
– Chúng tôi xin giới thiệu: Bài hát ‘Cánh thiệp đầu xuân’ của Lê Dinh, ca sĩ trình bày: Thanh Thúy!
 Khi giới thiệu một bản nhạc, người quốc gia luôn luôn giới thiệu tên nhạc sĩ sáng tác và ca sĩ trình bày.
 Trong khi đó, bọn việt cộng bất lương chỉ giới thiệu tên ca sĩ, còn tên nhạc sĩ không bao giờ được giới thiệu, kể cả khi bọn chúng phát hành những video, CD hoặc băng cát xét!!!
 Ðiều này cho chúng ta thấy bản chất của bọn việt gian cộng sản là ăn cướp, bóc lột xương máu và những công trình tim óc của giới nghệ sĩ sáng tác!
 ***Việt cộng viết: Ca từ
Chúng ta thường dùng chữ ‘nhạc và lời’. Ví dụ: – Giới thiệu bài hát ‘Chiều lên bản thượng’, nhạc và lời của Lê Dinh.
Hai chữ ‘ca từ’ hoàn toàn vô nghĩa, chỉ có bọn cán ngố việt cộng mới dùng!
 ***Việt cộng viết: Kỹ sư dân sự
Ðây là chữ dùng sai và vô nghĩa. Những tên cán ngố việt cộng dịch từ chữ ‘civil engineer’.
 Trước năm 1975, chúng ta thường gọi là ‘kỹ sư công chánh’.
*** Việt cộng viết: Gậy tự sướng: công nhân sở điện lực Hà Nội dùng gậy tự sướng để ghi số điện tiêu thụ trong đồng hồ điện. (Ðăng trên báo điện tử VTC News của việt cộng)
Gậy tự sướng là cái chó gì?
Ðại khái, đó là cây gậy có gắn camera, dùng để “đọc” và lưu lại trong bộ nhớ những con số trong đồng hồ điện. Ở Hà nội, những đồng hồ điện thường được gắn trên cao nơi cột điện. Trước khi có gậy tự sướng thì công nhân phải bắc thang, trèo lên và ghi chép bằng tay.
 Một lần nữa, đây là một ví dụ về sự dùng chữ bừa bãi của bọn cán ngố việt cộng ngu dốt nhưng thích làm “tổng biên tập”!
***Việt cộng viết: Ðâm xe liên hoàn trên cao tốc TP. HCM – Trung Lương (Báo VTC News online, ngày 13-8-2015)
– Hai xe đâm nhau, hai tàu thủy đâm nhau
 Nhận xét:
(Chữ dùng đúng phải là ‘tông’, ‘tung’ hoặc ‘đụng’ chớ không có đâm chém gì ở đây hết! Bọn cán ngố việt cộng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện đâm chém, giết chóc!)
 Thế nào là liên hoàn?
Liên hòan là thành một vòng tròn. Ví dụ: Xe số một tông xe số hai, xe số hai tông xe số ba, rồi xe số ba lại tông xe số một …
Còn đụng xe trên xa lộ, nhiều xe nối đuôi nhau, tông nhau thì người ta nói là đụng xe giây chuyền. Hiểu chưa mấy thằng “tổng biên tập” cán ngố việt cộng. Dốt mà ưa khoe chữ!!!
 ***Việt cộng viết: cặp đôi
– Họ là cặp đôi hoàn hảo.
– Cặp đôi siêu mẫu X và Y vừa mới đi nghỉ mát tại Ý
– Cặp đôi tình nhân ôm nhau vỡ òa hạnh phúc!
 Nhận xét:
Ðã ‘cặp’ rồi lại còn ‘đôi’, sao mà ngu quá vậy, mấy thằng cán ngố? Trong tiếng Việt, chữ ‘cặp’ tượng trưng cho con số 2, chữ ‘đôi’ cũng tượng trưng cho con số ‘2’. Ví dụ, chúng ta thường nói:
–  Làm ơn đưa cho tôi đôi đũa. (Chớ không ai nói ngu là CẶP ÐÔI ÐŨA!)
– Tôi vừa biếu ông ấy một cặp rượu. (Chớ không ai nói ngu là CẶP ÐÔI RƯỢU!)
– Ðôi tình nhân rủ nhau đi nghỉ mát tại Ðà Lạt (Không có ai ngu nói là CẶP ÐÔI tình nhân!)
– Mấy tên cán ngố thường dùng mấy chữ ‘cặp đôi hoàn hảo’ là dịch từ chữ ‘a perfect couple’ trong tiếng Anh. Tiếng Việt chúng ta có câu tương đương: Ðôi tình nhân thật xứng, hoặc xứng đôi vừa lứa. Không có ai nói ngu là CẶP ÐÔI HOÀN HẢO hết! Ngay cả dân hai lúa nó cũng không nói như vậy!
 Cũng như trường hợp cán ngố “tổng biên tập” dịch chữ ‘civil engineer’ thành ra ‘kỹ sư dân sự’! Cứ thấy chữ ‘civil’ là máy móc dịch thành ‘dân sự’!
 ‘Kỹ sư dân sự’ là cái chó gì! Chẳng ai hiểu tụi bay muốn nói cái gì! Do đó, cái đám cán ngố “tổng biên tập” tụi bay dầu có học một ngàn năm nữa cũng không bao giờ có thể bắt kịp được nền văn hóa, văn minh của nền Ðệ Nhất Cộng Hòa!!! Cái đầu óc khỉ đột của tụi bay làm gì có một chút tế bào não nào trong đó mà học!
***Việt cộng viết: Trại bò Ba Vì, sau khi khám sức khỏe một ngàn CÁ THỂ bò thì phát hiện ra mười CÁ THỂ bò bị bệnh!
– Trong thùng đồ hộp này có chứa hai mươi CÁ THỂ hộp cá mòi.
– Vườn cây ăn trái của tôi có hai mươi CÁ THỂ xoài, mười CÁ THỂ dừa, năm CÁ THỂ mít!
 Nhận xét:
Tự nhiên lại làm cho ngôn ngữ thêm phức tạp, rắc rối bằng cách thêm hai chữ ‘cá thể’ vào!
‘Một ngàn CON bò’ dễ hiểu hơn là ‘một ngàn CÁ THỂ bò’!
‘Hai mươi CÂY soài’ dễ hiểu hơn là ‘hai mươi CÁ THỂ soài’
‘Năm cây mít’ chắc chắn phải dễ hiểu hơn là ‘năm CÁ THỂ mít’
‘Hai mươi hộp cá mòi’ là đủ nghĩa rồi, tại sao lại thêm hai chữ ‘CÁ THỂ’ vào?
Ðúng là bọn cán ngố việt cộng ngu dốt , chuyên chửi cha tiếng Việt!!!
 ***Việt cộng viết: Ðộng thái.
– Trung Quốc đang triển khai ÐỘNG THÁI đưa dàn khoan 981 đến gần Ðà Nẵng.
Nhận xét:
 ‘Ðộng thái’ là cái chó gì hở thằng cán ngố “tổng biên tập” báo VTC News của việt cộng? Chữ này hoàn toàn không có trong tự điển! Thiếu gì chữ dùng cho câu văn trên, ví dụ như: hoạt động, hành động, kế hoạch ..v..v..
 ***Việt cộng viết: xuất viện, nhập viện
– Anh ta vừa mới xuất viện (Ý nói ra khỏi bệnh viện!)
– Ông ấy vừa mới nhập viện (Ý nói vào bệnh viện!)
Ở Việt Nam có rất nhiều “viện”. Chẳng hạn như: viện Khổng Tử, viện Mác Lê, viện uốn tóc, viện bảo sanh, viện mồ côi, viện dưỡng lão, viện bảo vệ bà mẹ và trẻ em ..v..v.. Vậy, ‘nhập viện’ và ‘xuất viện’ là viện nào hở thằng cán ngố ngu dốt? Nếu muốn nói đi bệnh viện hoặc rời bệnh viện thì phải nói cho rõ ràng!
 ***Việt cộng viết: Hoành tráng
 Nhận xét:
 ‘hoành tráng’ là chữ dùng rất ngu dốt, vô nghĩa, không hề có trong tự điển, mà do bọn cán ngố “tổng biên tập” việt cộng chế ra! Chữ này được bọn chúng dùng bừa bãi, bất cứ cái gì cũng có thể là “hoành tráng”! Ví dụ như: Cô gái đó có cái mông đít thật là … hoành tráng!
 ***Việt cộng viết: Ấn tượng – Thần tượng
 Nhận xét:
Theo Việt Nam tự điển thì hai chữ này là danh từ. Nhưng việt cộng dùng các chữ ‘ấn tượng’, ‘thần tượng’ như một động từ. Ví dụ như:
– Tôi rất “ấn tượng” với lối trình diễn của ca sĩ A
– Tôi rất “thần tượng” ca sĩ A
 Ðây là cách dùng chữ bừa bãi và ngu dốt của bọn cán ngố việt cộng. Chủ nào tớ nấy. Tên đại việt gian Hồ Chí Minh đã từng dùng chữ “tốt” như một trạng từ. Ví dụ:
– Học tập tốt, lao động tốt, ca hát tốt, đánh đàn tốt, dạy học tốt ..v..v..
 ***Việt cộng viết: Bức xúc
– Tôi rất bức xúc khi thấy cảnh tượng công an đánh dân
 Nhận xét:
Chữ ‘bức xúc’ do bọn cán ngố việt cộng chế ra, không hề có trong tự điển và nó được dùng như một động từ và dùng bừa bãi trong nhiều trường hợp. Trong tiếng Việt, khi muốn diễn tả tâm trạng không hài lòng, chúng ta có rất nhiều tĩnh từ, ví dụ như:
– Bất mãn, bất bình, bất nhẫn, buồn bực, khó chịu, bực bội, lo lắng, lo âu, bồn chồn, bứt rứt, khó chịu ..v..v..
 Tại sao lại dùng chữ “bức xúc” ngu dốt của giặc cộng? Bộ tiếng Việt do ông cha chúng ta để lại nghèo lắm hay sao?
 ***Việt cộng viết: Trải nghiệm
– Sau một tháng trải nghiệm du lịch ở Việt Nam, du khách quốc tế rất ấn tượng …
Nhận xét:
Ðây cũng là chữ dùng ngu dốt của bọn cán ngố việt cộng. Chữ này không hề có trong tự điển mà nó chui ra từ những bộ não của những con khỉ đột việt cộng. Cả đời bọn khỉ cộng sống chui rúc trong rừng, chưa bao giờ được trông thấy quyển tự điển. Bây giờ được đảng và nhà nước giao phó cho chức vụ “tổng biên tập” thì bọn chúng tha hồ múa may, quay cuồng, hiếp dâm và chửi cha tiếng Việt về mọi mặt!
 ***Việt cộng viết: Cô ấy ăn mặc rất CHỈN CHU. (Ý nói ăn mặc đẹp. Ðăng trên báo VTC News)
Nhận xét:
Chữ này thối không chịu được. ‘Chỉn chu’ là cái chó gì? Nghe như một tiếng đánh rắm của người đang bị no hơi, đầy bụng! Ðúng là chữ nghĩa của bọn cán ngố việt cộng, hiếp dâm và chửi cha tiếng Việt! Tại sao không viết:
– Ăn mặc đẹp, ăn mặc hợp thời trang, ăn mặc lịch sự, thanh nhã, đúng mốt ..v..v..
*** Việt cộng viết: Khả năng
– Ngày mai có KHẢ NĂNG mưa (Trời có thể mưa)
– Có KHẢ NĂNG Trung Quốc sẽ đánh Việt Nam (Có thể Trung Quốc sẽ đánh Việt Nam)
 Nhận xét:
Việt Nam tự điển định nghĩa, ‘khả năng’ là: ” … tài sức, sức có thể cáng đáng …”
 Khả năng là danh từ và thường được dùng cho con người. Ví dụ: Ông ấy có tài lãnh đạo nhưng thiếu khả năng chuyên môn.
 Bọn cán ngố việt cộng dùng chữ ‘khả năng’ một cách bừa bãi, kể cả trời đất gì cũng “khả năng”!
***Việt cộng viết: Sự can thiệp của dao kéo (Báo điện tử VTC News của việt cộng)
– Cô ấy sở hữu khuôn mặt đẹp. Khả năng là có sự can thiệp của dao kéo.
Nhận xét:
Chúng ta thường nói: “Cô ấy có khuôn mặt đẹp. Có thể là nhờ giải phẫu thẩm mỹ”. Ðây là lối nói bình thường của những CON NGƯỜI. Chỉ có bọn cán ngố việt cộng SÚC VẬT mới dùng nhóm chữ “sự can thiệp của dao kéo”! Bọn cán ngố việt cộng đã quen giết người cho nên mở miệng ra nói toàn những: dao búa, dao kéo, đâm, chém, xử lý, giải phóng, khống chế, quản lý, quản chế!

***Việt cộng viết: SỞ HỮU (Báo điện tử VTC News của việt cộng)
– Hot girl ABC SỞ HỮU khuôn mặt ấn tượng, sở hữu thân hình chuẩn
– Cô ấy SỞ HỮU đôi mắt đẹp.
– Người mẫu SỞ HỮU đôi chân dài miên man
– Ca sĩ SỞ HỮU chất giọng khàn
– Ðại gia X SỞ HỮU biệt thự tiền tỷ
 Nhận xét:
Theo Việt Nam tự điển, chữ ‘sở hữu’ là một danh từ.
Ngoài ra có những danh từ kép như: sở-hữu-chủ, quyền-sở hữu, sở-hữu cá-nhân, sở-hữu cộng-đồng, sở-hữu tố-quyền.
 Ví dụ: – Ai là sở hữu chủ của căn nhà này?
– Các nông dân được quyền canh tác nhưng không được cấp quyền sở hữu miếng ruộng.
 Tuy nhiên, bọn cán ngố việt cộng đã dùng chữ ‘sở-hữu’ như một động từ, giống như tên Hồ tặc “học tập tốt, lao động tốt”!
 Theo cách nói bình thường, chúng ta nói:
– Cô ấy CÓ khuôn mặt đẹp.
– Ðứa bé ấy CÓ đôi mắt đẹp
– Chàng trai ấy CÓ thân hình cường tráng
Chỉ có đám cán ngố việt cộng, thằng dốt ưa khoe chữ, càng khoe thì càng lòi cái dốt của mình ra, mới hợm hĩnh dùng chữ ‘SỞ HỮU’!
Chúng ta hãy đọc những câu thơ sau đây của nhà thơ Hữu Loan trong bài thơ ‘Màu tím hoa Sim’, được Phạm Duy phổ nhạc:
– “…. Nàng CÓ ba người anh, đi bộ đội lâu rồi. Nàng CÓ đôi người em, CÓ em chưa biết nói. Tóc nàng hãy còn xanh …”
 Quý vị hãy tưởng tượng, nếu viết theo kiểu của bọn cán ngố việt cộng thì: ” … Nàng SỞ HỮU ba người anh đi bộ đội lâu rồi. Nàng SỞ HỮU đôi người em, SỞ HỮU em chưa biết nói …”
Như vậy thì tiếng Việt còn ra thể thống gì nữa???!!!  Nó đã biến thành ngôn ngữ của loài súc vật!!!
 ***Việt cộng viết: XỬ LÝ
 – Ca sĩ đó XỬ LÝ bản nhạc chưa được chuẩn!
 – Xử lý thông tin, xử lý rác thải, xử lý tội phạm, xử lý số liệu, xử lý nước cống, xử lý đàn bò, xử lý những suy nghĩ tiêu cực.

 Nhận xét: 
Theo Việt Nam tự điển, ‘xử lý’ là “… cứ lý lẽ và luật lệ mà phân xử, không xét về mặt tình cảm và phạm tội”
Chúng ta chỉ dùng chữ ‘xử lý’ trong các vấn đề thuộc về luật pháp. Trong khi đó, bọn cán ngố việt cộng thì dùng bừa bãi, bất cứ cái gì cũng ‘xử lý’, ví dụ như “ca sĩ xử lý một bản nhạc”; rồi thì: xử lý nước cống, xử lý tư tưởng, xử lý rác, xử lý đàn gà, xử lý cái mả bố của chúng nó!!! 

Bọn chúng nó đã quen giết người cho nên tâm địa của kẻ ác thường được thể hiện qua lời nói, ví dụ như: xử lý, giải phóng, quản lý, dao kéo, đâm chém ..v..v..
 ***Việt cộng viết: VÔ TƯ
– Các anh cứ ăn uống vô tư đi!
– Các cặp đôi cứ vô tư hôn nhau ngoài công viên
Nhận xét:
Theo Việt Nam tự điển: ‘vô tư’ là tĩnh từ. Nghĩa: ” … có óc công bình, không thiên vị …” Ví dụ: – Tâm hồn vô tư của trẻ thơ.
Nhưng bọn cán ngố việt cộng dùng chữ ‘vô tư’ như một trạng từ. Nghĩa của nó tựa như chữ ‘thoải mái’. Do hợm hĩnh, ngu dốt, ưa khoe chữ nhưng thực ra bọn chúng chỉ khoe ra cái đuôi dốt của mình!

 ***Việt cộng viết: chất lượng
– Hàng hóa đảm bảo CHẤT LƯỢNG!

– CHẤT LƯỢNG giáo dục xã hội chủ nghĩa rất ưu việt!
– CHẤT LƯỢNG tư duy của trẻ em còn non nớt

 Nhận xét:
– Viết đúng phải là: hàng hóa bảo đảm PHẨM CHẤT (quality)
Nếu dịch sang tiếng Anh:
Phẩm chất = quality
Lượng = quantity

 Hai chữ ‘chất lượng’ là vô nghĩa. Ví dụ quý vị mua một chiếc xe hơi. Công ty bán hàng có thể bảo đảm về ‘phẩm chất’ chiếc xe chớ không ai có thể bảo đảm về “lượng”!
Các chữ ‘giáo dục’ và ‘tư duy’ là danh từ trừu tượng và là danh từ không đếm được (uncountable nouns). Dùng chữ ‘CHẤT LƯỢNG giáo dục’ là sai hoàn toàn. Xin hãy tẩy chay những chữ dùng sai của bọn cán ngố việt cộng!

 ***Việt cộng viết: Tố chất, chất giọng, chất thơ, chất nhạc
– Ðứa bé đó có tố chất thông minh (Viết đúng phải là: tư chất thông minh)

 – Ca sĩ đó có chất giọng khàn! Viết đúng phải là: Ca sĩ đó có giọng khàn. Chữ ‘chất’ có nghĩa là ‘phẩm chất’ (quality). Phải có giọng khàn như thế nào mới đạt ‘phẩm chất’? Cán ngố việt cộng ưa dùng chữ bừa bãi, chửi cha tiếng Việt!

***Việt cộng viết: Nữ hoàng nội y Ngọc Trinh đi dự kiện(báo VTC News)

Ði dự kiện là đi dự cái gì? Phải chăng là kiện cáo ở tòa án?

Những tên cán ngố việt cộng đã dịch nhóm chữ ‘attending facts’ là ‘tham dự sự kiện’, rồi tự động rút ngắn thành “đi dự kiện”, làm cho độc giả hiểu lầm là có kiện tụng gì đó ở tòa án!

***Việt cộng viết:  CHỌC KHE
Ví dụ:  Vận động viên X vừa thực hiện một cú CHỌC KHE tuyệt đẹp, vượt qua được hàng rào hậu vệ của đối phương …

Nhận xét: 
Trước năm 1975, ký giả Huyền Vũ thường dùng nhóm chữ ‘đá lòn banh’ để diễn tả thao tác đá lòn trái banh qua háng đối phương. Ví dụ: Trung phong số 7 của đội X đã khéo léo đá lòn banh qua hậu vệ số 9 của đội Y.

Tên đại việt gian Hồ Chí Minh đã “chọc khe” rất nhiều “cháu ngoan”. Ðây chính là “tài sản văn hóa” quý báu mà hắn đã để lại cho lũ hậu duệ, kể cả trong lãnh vực thể thao!

 ***Việt cộng viết: TÂM TƯ
Ví dụ: Tên việt gian Phùng Quang Thanh, đại tướng của ngụy quân việt gian cộng sản có biệt hiệu là “đồng chí TÂM TƯ ” Lý do là hắn thường nói:
 – Tôi nói ra điều này chắc các đồng chí rất TÂM TƯ: gia cảnh tôi rất nghèo, cả hai vợ chồng với hai đứa con chỉ sống trong một căn hộ có 60 mét vuông!

Từ đó tên Thanh heo nọc đã có biệt hiệu là “đồng chí TÂM TƯ” và nhiều tên bồi bút đã bắt chước cái lối nói ngu đần đó, viết bừa bãi trên nhiều bài báo! Một thằng lãnh đạo, ủy viên bộ chính trị, cấp bậc là đại tướng, chức vụ là bộ trưởng mà nói ngu như vậy thì cả đất nước Việt Nam cũng sẽ bị ngu theo nó!

PHẦN KẾT LUẬN:
Kể từ năm 1945 đến nay, sau 70 năm cai trị, đảng việt gian cộng sản đã tàn phá rất khủng khiếp nền văn hóa của dân tộc Việt mà tổ tiên chúng ta đã khổ công gây dựng qua hàng ngàn năm. Không chỉ riêng phần tiếng Việt bị hủy hoại, mất gốc, quái thai mà các phong tục, tập quán, tín ngưỡng và nhiều lãnh vực khác cũng bị bọn chúng phá nát. 

Cụ thể như bọn giặc đã đem tượng Quan Công vào đền thờ Ðức Thánh Trần, đem tượng thằng đại việt gian Hồ Chí Minh vào các chùa, đặt ngang hàng với tượng Phật, đem tượng của con nữ tướng cướp Nguyễn Thị Ðịnh vào đền thờ Hai Bà Trưng!

Hiện nay sự phá hoại và xâm lăng văn hóa của bọn giặc việt gian cộng sản đang được bọn Mỹ chó đẻ tích cực yểm trợ. Cụ thể là khoảng 90 phần trăm truyền thông ở hải ngoại đang nằm trong tay bọn giặc và bọn Mỹ chó đẻ. Nhiều người đã thấy được sự nguy hiểm này nhưng họ sợ, không dám lên tiếng. 

Thôi thì cứ hùa theo số đông cho chắc ăn! Người ta sao mình vậy, người ta nói bậy thì mình cứ nói theo!!! Ðấu tranh chống cộng tức là đi đòi những cái không bao giờ đòi được! (dân chủ và nhân quyền)

Hai tờ báo điện tử trên internet, VTC News và Kiến Thức chính là hai ổ rắn độc, cực kỳ nguy hiểm, độc hại gấp trăm lần tờ báo Người Việt ở quận Cam. Bọn Mỹ chó đẻ và việt gian cộng sản đã thành lập hai tờ báo này. Mục tiêu chính của hai tờ báo này là nhằm nhuộm đỏ toàn bộ cộng đồng người Việt tại hải ngoại. Toàn bộ những ngôn ngữ ngu si, dốt nát, phản văn hóa đều xuất phát từ hai tờ báo này rồi lan truyền đi khắp trong nước và hải ngoại.

Tại sao chúng tôi dám nói hai tờ báo này là do việt cộng thành lập nhằm nhuộm đỏ cộng đồng người Việt tại hải ngoại? Lý do: Nội dung các bài viết đều là viết cho các độc giả tại hải ngoại. Ví dụ như có những mục làm thế nào để xúc tuyết mùa đông mà không bị tai nạn. Ở trong nước làm gì có tuyết mà xúc? Các mục khác về đời sống như lái xe, nấu ăn, thời trang, việc làm, bảo trì hệ thống máy sưởi trong nhà, trang trí nhà cửa là đều dành cho những người đang sống tại xứ lạnh. 

Ngoài ra, hai tờ báo này thường xuyên có những mục “Những hình ảnh tại miền Nam trước năm 1975” là nhắm vào những thành phần “ngụy” VNCH, để họ nhớ về những kỷ niệm trong quá khứ, không thể nào quên được! Càng nhớ thương quê hương đã mất thì những người “ngụy” VNCH càng đâm ra “nghiện”, cứ vào hai tờ báo này của việt cộng mà đọc hoài! 

Chưa hết, hai tờ báo này thường đăng những ảnh “độc” về chiến tranh Việt Nam, và ghi chú rằng những ảnh này là do các cựu quân nhân Mỹ cung cấp. Những tấm ảnh này gợi cho những người “ngụy” VNCH thấy được quá khứ oai hùng của mình và đồng minh, để rồi từ đó họ có cảm tưởng rằng hai tờ báo này là báo của những “người quốc gia”!
         
Sự thật, đây chính là những ngón đòn “chiêu hồi”, một loại nước đường có pha thuốc độc. Những nạn nhân không bị chết ngay mà sẽ chết từ từ nhưng rất chắc chắn trong tương lai gần!

Tất cả những cái quái thai ngôn ngữ như “hoành tráng, bức xúc” là đều xuất phát từ hai tờ báo này, do những con khỉ đột bốn đời bần cố nông đang giữ vai trò “tổng biên tập”!!!

Khoe khoang lố bịch về những cái “phồn vinh” của sự phồn vinh giả tạo. Hai tờ điện báo VTC News và Kiến Thức thường xuyên đăng những hình ảnh rất “hoành tráng”, cực kỳ sang giàu của xã hội Việt Nam dưới ách cai trị của tập đoàn việt gian cộng sản. Những tòa nhà chọc trời, những lâu đài mọc lên như nấm. 

Người dân ai cũng là “đại gia”, vàng và kim cương đeo đầy người và hút thuốc thì mồi thuốc lá bằng giấy bạc 100 đô! Ði chỗ nào cũng thấy hot girl, hoa hậu, hoa nam, hot boy, siêu người mẫu mà chưa chắc gì chốn Bồng Lai hay vườn Ðịa Ðàng có thể sánh bằng!

Nói chung, bản chất của bọn cán ngố việt cộng là ưa phét lác, nổ một tấc tới trời, trong thời chiến cũng như thời bình. Trong thời chiến, bọn chúng đã từng nổ rằng đế quốc Mỹ chỉ là con hổ giấy, và rằng súng trường có thể bắn rớt máy bay “con ma” (F111) của Mỹ!

Những sự phét lác này nhằm tuyên truyền rằng: Dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản, Việt Nam hiện nay đã trở thành “cường quốc” kinh tế! Tuy nhiên, nếu quý vị theo dõi bảng xếp hạng ‘The Good Country Index’ do Liên Hiệp Quốc thực hiện năm 2014 thì Việt Nam bị xếp hạng thứ 124 trên tổng số 125 nước, đứng hạng bét về mọi lãnh vực! Nói tóm lại, Việt Nam là nước NGHÈO NHẤT TRÊN THẾ GIỚI!!!

Xen lẫn với các hình ảnh về người lính VNCH thì hai tờ báo VTC News và Kiến Thức  thường đăng những hình về các “bộ đội cụ Hồ” đánh thắng Mỹ Ngụy và ca ngợi đảng việt gian cộng sản. Ðây là hình thức hòa hợp hòa giải giống như tờ báo VietWeekly đã và đang làm.

LỆ THUỘC VỀ VĂN HÓA SẼ ÐƯA ÐẾN LỆ THUỘC VỀ KINH TẾ VÀ CHÍNH TRỊ.
Tran Nang Phung





__._,_.___

Posted by: Dinh Mac 

Popular Posts

Popular Posts