Đại Học chăn Trâu




Wednesday 19 April 2017

Chính Trị Trong Thánh Kinh


Chính Trị Trong Thánh Kinh
by Võ Đức Quang, M. Ed.
Chính trị và tôn giáo là hai đề tài gây nhiều tranh luận dữ dội. Nhất là khi tranh luận về mối tương quan giữa chính trị và tôn giáo. Tương quan này rất cần thiết cho tình hình hiện tại và tương lai của Việt Nam. Đã đến lúc các chính trị gia Hà Nội phải nghiên cứu lại sách lược tôn giáo của đảng cầm quyền.
Tất cả mọi người đều công nhận một điều: Tôn giáo không phải là một đảng chính trị, nhưng tôn giáo đào tạo những công dân tốt để phục vụ quốc gia dân tộc trong nhiều lãnh vực khác nhau, và chính trị là một lãnh vực quan trọng. Bài viết này sẽ ghi lại đôi giòng suy nghĩ riêng tư về tương quan giữa chính trị và tôn giáo, sau đó sẽ trích dẫn một số chi tiết trong Kinh Thánh của Thiên Chúa Giáo như là kim chỉ nam đối với lãnh vực chính trị.

Có ít nhất 2 quan điểm đối nghịch nhau về mối tương quan giữa chính trị và tôn giáo. Quan điểm 1 chủ trương tách riêng chính trị và tôn giáo để tránh tình trạng bên này dẫm chân bên kia. Quan điểm 2 chủ trương hai bên cần phải hỗ tương nhau để phục vụ con người. Người Việt trong nước và hải ngoại, tùy theo hoàn cảnh, có thể ủng hộ cả 2 quan điểm, hay chỉ ủng hộ một trong hai. Riêng thành phần cầm quyền tại Việt Nam hiện nay không ủng hộ hai quan điểm này. Họ chủ trương dùng sức mạnh chính trị để uy hiếp Tôn Giáo. Ai cũng thấy, cộng sản xử dụng mọi quyền lực của một đảng cầm quyền độc tài, để chi phối các sinh hoạt Tôn Giáo theo sách lược mà họ gọi là tư tưởng hồ chí minh, một người chủ trương vô thần. Có thể viết ngắn gọn: chính sách của Hà Nội là xử dụng tất cả mọi phương tiện (bộ luật rừng, công an, quân đội, quốc hội, cán bộ địa phương) để cản trở sự bành trướng các sinh hoạt Tôn Giáo. Ngắn gọn hơn nữa, đảng cộng sản cầm quyền, dựa theo chủ thuyết duy vật của Các Mác, không tôn trọng quyền tự do tôn giáo của nhân dân hiện nay. Theo lý luận của chủ thuyết cộng sản: (1) tôn giáo phải sinh hoạt theo kế hoạch của đảng cộng sản hay (2) tôn giáo sẽ bị đàn áp bởi đảng cộng sản, dưới nhiều hình thức vô cùng phi nhân bản.

Tại hải ngoại, ngoài hai quan điểm trên, mới đây vừa xuất hiện một quan điểm thứ 3 về sinh hoạt chính trị và tôn giáo. Có thể nói chỉ có một nhóm rât nhỏ cổ xúy quan điểm loại 3 này. Họ tuy ít người nhưng mồm rất to và khả năng quậy rất đáng ngại. Đại khái, quan điểm này lý luận rằng ngày 30-04 là ngày quốc hận (chính trị), cho nên không ai có quyền tổ chức bất cứ sinh hoạt gì ngoại trừ sinh hoạt chống cộng, dù đó là sinh hoạt lễ hội Mừng Chúa Sống Lại và kèm thêm Lễ Hội Mừng Xuân truyền thống của một giáo xứ đã được tổ chức suốt 15 năm qua (tôn giáo). Theo tin tức trên diễn đàn, sinh hoạt tôn giáo kể trên sẽ được tổ chức tại Giáo Xứ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam tại Houston. Đây là một sinh hoạt tôn giáo truyền thống của Giáo Xứ suốt hơn 15 năm qua, được tổ chức 2 tuần sau Lễ Phục Sinh. Sinh hoạt này có bày bán ẩm thực cho hàng ngàn đồng hương tham dự và văn nghệ giúp vui. Thời gian tổ chức năm nay 2017 lại trùng vào ngày 30-04.

Theo thông báo trên truyền thông đại chúng, thì hai ngày thứ sáu 28 và thứ bảy 29 là hai ngày Mừng Chúa Sống Lại, là một sinh hoạt mang tính chất Tôn Giáo cho nên không ai có quyền cấm. Vì lý do nhạy cảm, nên sinh hoạt tôn giáo vào ngày chủ nhật 30-04-2017 sẽ được ban tổ chức biến cải thành sinh hoạt Quốc Kháng. Nghĩa là trong thánh lễ Chúa Nhật hàng tuần rơi vào ngày 30-04, Giáo Xứ sẽ có nghi thức tưởng niệm biến cố 30-04 để cầu nguyện cho các anh hùng tử sĩ quân dân cán chính VNCH, cho đồng bào đã bỏ mình trên đường tìm tự do, có nghi thức chào Quốc Quân Kỳ VNCH, có những sinh hoạt mang tính chất Quốc Kháng, để lôi kéo giới trẻ vào công cuộc đấu tranh cho Tự Do Dân Chủ Nhân Quyền tại Việt Nam, tạo điều kiện để giáo dân và đồng hương hiệp thông với đồng bào tại Giáo Phận Vinh bên quê nhà, đòi hỏi bồi thường thích đáng. 

Như vậy là một sinh hoạt đấu tranh chống cộng rất thực tế và hữu hiệu, với một số lượng đông đảo giáo dân của nhiều tôn giáo khác nhau cùng tham dự Quốc Kháng do Giáo Xứ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam tại Houston đứng ra tổ chức, nhân ngày Lễ Hội truyền thống của Giáo Xứ. Các cơ quan truyền thông sẽ thu hình khung cảnh đồng bào Houston tụ tập đông đảo, giương cao biểu ngữ phản đối “sách lược hèn với GIẶC ác với Dân” của nhà cầm quyền tại Việt Nam hiện nay. Hình ảnh Cờ vàng tung bay, đông đảo dân chúng trương biểu ngữ Quốc Kháng và hô to những khẩu hiệu chống cộng, sẽ được truyền tải khắp mọi nơi trên thế giới để bày tỏ lập trường chống cộng của Giáo Xứ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam tại Houston.

  Tóm lại, những biểu ngữ chống cộng, những video chống cộng, và hình ảnh hàng ngàn đồng hương chống cộng, sẽ là một bằng chứng chống cộng (a real proof of anti-communist by Vietnamese American at Giáo Xứ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam tại Houston).

Thế nhưng ban tổ chức đã bị một nhóm người thuộc nhóm quan điểm loại 3 kể trên lên tiếng chống đối, thậm chí bị nhóm này chụp nón cối. Cuối cùng, để tránh tình trạng bị sập bẫy của cộng sản nằm vùng, thường hay khai thác những bất đồng ý kiến trong tập thể tị nạn, để tung nón cối và gây xáo trộn chính trị, cho nên GX đã phải ra thông báo hủy bỏ sinh hoạt Quốc Kháng ngày 30-04 như đã dự trù, chỉ tổ chức hai ngày 28 và 29 mà thôi. Đây là một quyết định rất sáng suốt và linh động của Ban Tổ Chức.

Công tâm mà nói, người tị nạn cộng sản nào cũng ý thức được chống cộng là chuyện đương nhiên, NHƯNG kiểu chống cộng dưới hình thức Tưởng Niệm không còn hợp thời thế nữa. Xin hỏi Tưởng Niệm cái gì vậy? Những mất mát tài sản vắng chủ vào tay cán bộ cộng sản, những năm tù cải tạo vì thua trận, những con tàu vượt biên lánh nạn cộng sản đi tìm tự do, những trường hợp sĩ quan được Mỹ cho định cư theo diện HO, trong khi hạ sĩ quan, lính quèn, và thương phế binh phải ở lại, những tâm sự lưu vong nhớ quê cha đất tổ, những mảnh đời sĩ quan tướng tá úy tị nạn phải làm lại từ đầu vì biến cố 30-04, những con em HO thành công trên xứ người, những áo gấm về làng, những chuyến du lịch quê hương của hàng trăm ngàn Việt kiều, những sự cố gởi kiều hối hàng tỉ đô la. Hãy tự hỏi mình thật lòng đi! Tưởng niệm một quá khứ đau buồn hay cơ hội bày tỏ thái độ thù hận đối với những cán bộ tư bản đỏ, vì nó giàu có và quyền lực hơn ta.

Dù muốn hay không muốn công khai tuyên bố, dù cố che dấu sự thật lịch sử như thế nào đi nữa, người Việt hải ngoại không thể phủ nhận biến cố 30-04 dù đã đem đến 99% đau buồn, nhưng cũng đã đem đến 1% may mắn, và từ may mắn đó, có được cuộc sống thiên đàng, so với quốc nội là cuộc sống địa ngục. Do đó hải ngoại phải hiệp thông với đồng bào trong nước biến đổi ngày 30-04 thành ngày Quốc Kháng. Phải ra hiệu cho giới cầm quyền tại Hà Nội biết ngày giờ hạ màn của họ đã gần kề. Phải linh động, khéo léo, và sáng suốt trong đấu tranh thì mới giải thể được chế độ độc tài cộng sản. Nôm na là phải có kế hoạch, phải hành động tùy theo hoàn cảnh, chứ không thể mãi mãi ủ rủ tưởng niệm tháng tư đen, mỗi lần 30-04 đến.

Nhiều bài viết trên diễn đàn hiện nay mang tính chất chụp nón cối lên đầu ban tổ chức Giáo Xứ Thánh Tử Đạo và dùng từ ngữ hạ cấp để xách mé vị lãnh đạo tinh thần đáng kính là Linh Mục Vũ Thành. Ngữ vựng trong nước gọi hành vi chụp nón cối đó là một sự cố thiếu văn hóa, được phát xuất từ sự bất đồng ý kiến trong nội bộ một số người quốc gia. Người cộng sản có lẽ sẽ cười đắc chí vì sự cố chụp nón cối được hiểu như là phe ta đánh phe mình giùm cho họ. Nằm vùng Hà Nội chả cần ra tay, mà vẫn gây được gây xáo trộn bằng cách tung nón cối, mỗi khi thấy trường hợp bất đồng ý kiến trong hàng ngũ chống cộng. Hà nội cười đắc chí vì một nhóm người xưng là Quốc Gia nhưng đầu óc toàn bã đậu với lý do mặc cảm thua trận năm 1975.

Đấu tranh phải có chiến lược và chiến thuật tùy theo tình hình, chứ không phải theo cảm tính hay cảm xúc. Thử xét lại xem, nếu một nhóm người xưng là những chiến lược gia chống cộng mà không thấy được sinh hoạt Quốc Kháng của Giáo Xứ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam tại Houston sẽ được khéo léo tổ chức, thì thử hỏi các chiến lược gia đầu bã đậu đó, làm sao có thể nhìn thấy được chiến lược hay chiên thuật tranh đấu cho Tự Do-Dân Chủ-Nhân Quyền tại Việt Nam qua những sinh hoạt tập thể. Giáo Xứ sẽ tạo điều kiện để Cờ vàng tung bay, để đồng bào tập trung với biểu ngữ Quốc Kháng, để dâng thánh lễ Tri Ân và cầu nguyện quân dân cán chính VNCH, để có nghi lễ rước Quốc Quân Kỳ VNCH, để biểu dương quân phục rằn ri thủa nào, để có nghi thức súng chào, súng tiếc thương, .v.v..., để cử hành tất cả nghi thức Quốc Kháng lẫn Quốc Hận, và cốt lõi là để truyền tải lập trường chống cộng đến khắp mọi nơi trên thế giới. 

Tổ chức Quốc Kháng có cần thiết phải giới hạn trong môi trường địa lý không. Luật nào ràng buộc lễ Quốc Hận chỉ được phép tổ chức tại khuôn viên chợ Hồng Kông 4? Nếu ai tổ chức Quốc Kháng ở một nơi khác, ví dụ trường hợp Giáo Xứ Thánh Tử Đạo tại Houston thì bị chụp nón cối, là sao. Thật là đáng trách các chiến lược gia “ếch ngồi miệng giếng” chỉ nghĩ tới sĩ diện của họ, chứ không hề nghĩ đến thực tế khó khăn của đồng bào trong nước hiện nay, đang đấu tranh trong hoàn cảnh rất nghiệt ngã.

Khi nghe tin Giáo Xứ Thánh Tử Đạo tại Houston ra thông báo hủy bỏ sinh hoạt quốc kháng của giáo xứ ngày 30-04, tôi chợt nhớ lại câu chuyện một nhóm người Do Thái cách đây 2 ngàn năm, cấm ông Giêsu phục vụ con người trong ngày Sa-Bát. Lúc đó ông Giêsu giảng đạo về Đức Chúa Trời xuống thế chuộc tội cho loài người, chữa bệnh người đau yếu, làm cho người chết sống lại, người mù được thấy, điếc được nghe, què được đi, đói được ăn … trong ngày Sa-Bát. Nhóm người Do Thái này lý luận rằng ngày Sa-Bát là ngày rành riêng để thờ phượng Đức Chúa Trời cho nên họ ngăn cản ông Giêsu làm bất cứ việc gì dù đó việc tốt lành kể trên. Những người Do Thái đó là những tên đạo đức giả, bề ngoài có vẻ hiền lành, nhưng bên trong rất thâm độc. Họ muốn ông Giêsu làm gì để cứu nhân độ thế thì cứ làm, nhưng KHÔNG được phép làm trong ngày Sa-Bát, và yêu cầu ông Giêsu nếu làm thì làm trước hay sau ngày Sa-Bát mà thôi. Thưa các ngài Do Thái đạo đức giả, thờ phượng Đức Chúa Trời trong ngày Sabát là việc làm thiêng liêng bắt buộc phải giữ. Nhưng cấm ông Giêsu không được làm những việc cứu nhân độ thế ngày Sa-Bát thì không thể chấp nhận được. Nói theo ngôn ngữ của tập thể Việt lưu vong, Tưởng Niệm 30-04 là chính nghĩa nhưng cần phải biến cải 30-04 thành ngày Quốc Kháng, ngày quật khởi, và tổ chức bất cứ nơi nào có đông đảo người tị nạn tập trung. 

Nói theo kiểu chính khách Hoa Kỳ, let's have an active anti-communist plan, let's move on. Cá nhân người viết, hoàn toàn ủng hộ chiến thuật Quốc Kháng của Giáo Xứ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam tại Houston, vì đó là cơ hội có đông đảo đồng hương tham dự, vừa phát huy chính nghĩa Quốc Gia vừa thể hiện tinh thần chống cộng sản độc tài đang dày xéo trên quê hương. Rất tiếc ban tổ chức phải hủy bỏ sinh hoạt Quốc Kháng 30-04 trong khuôn viên Giáo Xứ, để giữ thế hòa bình với một nhóm đạo đức giả, đang la ó phản đối với biểu ngữ “Quốc Gia trước, Tôn Giáo sau.” Xin hỏi các ông bà đạo đức giả kia: hàng chữ Quốc Gia ghi trên biểu ngữ ám chỉ quốc gia nào vậy? Quốc gia Mỹ hay quốc gia Việt Nam hiện nay; và nên nhớ rằng quốc gia Việt Nam Cộng Hòa đã bị xóa tên trên bản đồ thế giới kể từ ngày 30-04-1975. Sự cố xóa tên VNCH rất đau lòng nhưng đó là sự thật lịch sử. Tất cả các sách giáo khoa đều ghi lại chi tiết chính quyền Sàigòn của VNCH đã bỏ chạy hoặc đầu hàng Hà Nội.
Thưa các chiến lược gia “dốt mà tày khôn” khi trương biểu ngữ “Quốc Gia trước, Tôn Giáo sau”, phần lớn dân chúng Mỹ ủng hộ quan điểm tách riêng chính trị và tôn giáo hơn là hỗ tương nhau (Church and state separation). Tách riêng chính trị và tôn giáo kiểu người Mỹ chỉ là một kiểu xảo ngôn lưỡi không xương nhiều đường lắc léo. Thử nhìn vào những tờ giấy đô la xanh của Mỹ đi, tờ nào cũng có hàng chữ “In God We Trust”, God được dùng ở đây là ai vậy? mà người ta phải Trust! Nếu người Mỹ quan niệm phải tách riêng Chính trị và Tôn Giáo thì do đâu mà bên này (We) lại Trust bên kia (God). Bên kia có cái gì “ấn tượng” đến nỗi bên này phải Trust.

Xin chuyển đến các chiến lược gia ếch ngồi miệng giếng về một điều lý thú khác, rằng mỗi khi nhậm chức, hầu hết các chính trị gia Hoa Kỳ đều đặt tay lên quyển Thánh Kinh lúc tuyên thệ. Quyển sách đó trông đơn sơ, nhưng đóng một vai trò rất quan trọng. Tất cả các chính khách Hoa Kỳ đều có truyền thống chọn một quyển Thánh Kinh, càng cũ càng giá trị, khi họ tuyên thệ. Họ cho rằng Thánh Kinh càng cũ càng chứng minh họ là người đạo đức lâu năm. Ông Trump dùng quyển Thánh Kinh được lưu truyền từ đời ông Cố, để chứng tỏ Trump là một tín đồ thế hệ cháu chắt rất ngoan đạo. Các ngài chiến lược gia dốt ơi, có thấy được các ngài chính khách Hoa Kỳ đã xử dụng một chiến thuật rất ngoạn mục không, khi họ đặt tay lên quyển Thánh Kinh và đọc lời thề “Yes, I do”. 

Có lẽ các chiến lược gia chống cộng kiểu ếch ngồi miệng giếng cần nghiên cứu về ý nghĩa thâm sâu của sự cố đặt tay lên quyển Thánh Kinh, khi các chính khách tuyên thệ nhậm chức. Người viết hy vọng rằng, yếu tố quyển Thánh Kinh trong lễ tuyên thệ nhậm chức sẽ giúp cho đám đạo đức giả rút lại tấm biểu ngữ “Quốc gia trước tôn giáo sau”, và thay thế với nội dung “Tôn Giáo Trước, Quốc Gia Sau”.

Chắc quý vị còn nhớ, ông Tổng Thống Trump đã mời nhiều vị lãnh đạo tinh thần đến cầu nguyện “Thượng Đế” trong lễ nhậm chức, nghĩa là ông Trump lưu tâm đến Tôn Giáo Trước, Quốc Gia Sau. Ông Trump đã xin Đức Hồng Y Dolan trích một đoạn Thánh Kinh “ngắn, gọn, và đầy ý nghĩa” để cầu nguyện cho Tân Tổng Thống. Và Đức Hồng Y Dolan đã trích lời cầu nguyện của vua Solomon trong Cựu Ước. Đó là những lời cầu của vua Solomon xin Thượng Đế ban cho “Ơn Khôn Ngoan” để nhà vua lãnh đạo đất nước. Lời cầu nguyện cho Ơn Khôn Ngoan được trích ra từ một Thánh Kinh Cựu Ước mang tên Sách Khôn Ngoan Solomon (Wisdom of Solomon). Thánh Kinh này được viết ở khoảng thời gian giữa 250 trước Tây Lịch và 50 sau Tây Lịch, nghĩa là trên dưới 2 ngàn năm, nhưng vẫn còn vô cùng giá trị. Một đại tỉ phú như ông Trump, và một chính khách nhiều kinh nghiệm như ông Pence, và một giàn phụ tá chính trị mưu lược thần kỳ của đảng cộng hòa thắng cử, cũng cầu xin Thượng Đế ban cho Ơn Khôn Ngoan, qua trung gian một Đức Hồng Y Công giáo, để lãnh đạo một quốc gia hùng mạnh nhất thế giới hiện nay. Điều đó cho thấy tầm mức quan trọng của Tôn Giáo trong sự nghiệp chính trị. Ước gì giới cầm quyền tại Việt Nam cũng bắt chước các lãnh đạo của đế quốc Mỹ, cầu xin Thượng Đế ban cho Ơn Khôn Ngoan để lãnh đạo đất nước hiện nay.

Tôn giáo là một yếu tố quan trọng đối với nhiều chính khách. Ông Trump cũng như tất cả các Tổng Thống tiền nhiệm đều đến một thánh đường để cầu nguyện riêng với “Thượng Đế” trước khi họ đến địa điểm tổ chức nghi lễ nhậm chức. Nôm na là Tôn Giáo Trước đã rồi thứ đến là Quốc Gia. Riêng đối với ông Phó Tổng Thống Pence là một tín đồ Thiên Chúa Giáo, sau khi thắng cử, đã công khai tuyên bố “We Need Jesus More Than Ever Right Now”. Rất nhiều chính khách trên thế giới cũng công khai tuyên bố giống như ông Pence, nghĩa là họ rất cần đến Tôn Giáo trước khi lãnh đạo đất nước (tôi sẽ trích dẫn những chính khách này trong bài viết khác). Ước gì giới cầm quyền tại Việt Nam cũng bắt chước ông tổng thống Trump và phó tổng thống Pence của đế quốc Mỹ, xin ngài Giêsu giúp họ.

Lý do gì đã lôi cuốn được nhiều chính trị gia chạy đến quỳ gối trước ông Giêsu? Xin thưa, bởi vì qua ông GiêSu, các chính khách sẽ tìm được một kho tàng kim chỉ nam về chính trị. Những kim chỉ nam quý giá đó, nằm trong một số Kinh Sách Cựu Ước và Tân Ước. Người viết xin chuyển đến quý vị độc giả trên dưới 40 kim chỉ nam chính trị cơ bản mà người viết đã sưu tầm trên mạng Google. Xin quý vị cùng chia xẻ và bổ túc những khiếm khuyết của người viết bài này về Chính Trị Trong Thánh Kinh.
Trước tiên xin lướt qua một số Thánh Kinh trong Cựu Ước đã đề cập đến yếu tố chính trị như thế nào.
1.  Trong sách Sáng Thế (Genesis), kim chỉ nam chính trị dành cho nhà cầm quyền là: phải tôn trọng nhân phẩm con người, không áp bức người dân, và đối xử công bằng với mọi tầng lớp trong xã hội, bởi vì mọi người đều được dựng nên giống hình ảnh của Thiên Chúa. Qua hình ảnh Thánh Giuse, chúng ta thấy cách thức Chúa dùng bí tích “Xức Dầu” để cai trị một vùng đất xa lạ và đem lại sự thịnh vượng cho dân chúng cũng như một xã hội an cư lạc nghiệp.
2.  Trong sách Xuất Hành (Exodus) chúng ta thấy Môsê là một nhân vật chính trị sâu sắc. Dân chúng kính trọng Môsê như là một lãnh tụ tài đức vẹn toàn. Bộ Luật Môsê là một bộ luật rất nhân ái bởi vì bộ luật đó thể hiện trái tim của Thiên Chúa đối với dân của Ngài. Rất nhiều chính khách ngành Lập Pháp đã dựa theo tinh thần nhân ái của bộ Luật Môsê, để làm ra những Luật Lệ thích nghi.
3.  Với trọng tâm nhắm vào đạo đức cá nhân, lương tâm chức nghiệp, và chăm sóc cho người nghèo, sách Lêvi (Leviticus) cho chúng ta thấy: luật pháp được ban hành để đáp ứng 3 mối quan hệ rất quan trọng: (1) mối quan hệ giữa dân tộc Do Thái với Thiên Chúa, (2) giữa dân Do Thái với Do Thái, và (3) giữa Do Thái với các dân tộc khác trên thế giới. Nhiều nhà xã hội học đã cho rằng: Các Hiến Chương Liên Hiệp Quốc, các chương trình cứu nguy Quốc Tế, đã được ban hành dựa trên yếu tố đạo đức và lương tâm từ sách Lêvi này.
4.  Sách Dân Số đề nghị một quá trình dân chủ cho sự lựa chọn các thành phần lãnh đạo. Nôm na là kim chỉ nam cho chính quyền, mỗi khi tổ chức những cuộc tranh cử bầu cử các chức vụ dân cử trong xã hội Dân chủ. Nghĩa là, một chính phủ đúng nghĩa phải là một chính phủ cho Dân-Vì Dân-và Bởi Dân. Hầu hết thành phần lãnh đạo các quốc gia đều do lá phiếu của nhân dân quyết định, riêng tại Việt Nam và nhiều nước độc tài, người dân bị cưỡng bức bỏ phiếu dưới hình thức đảng cử dân bầu, nghĩa là đảng chỉ đạo dân bầu cho ai thì dân phải bầu cho người đó, không được trái ý đảng.
5.  Sách Đệ Nhị Luật khẳng định một ý niệm bình đẳng đối với luật lệ dành cho các vị vua và các đối tượng. Nghĩa là các vị Vua phải đối xử với nhau dựa trên nguyên tắc bình đẳng, chứ không được ỷ mạnh hiếp yếu, như tình trạng vua Bắc Kinh ăn hiếp vua Hà Nội hiện nay. Một tí tiếu lâm cho vui, Hà nội bị người ta ăn hiếp, không chống đỡ được, nên trút sự sợ hãi lên đầu nhân dân. Hễ nhân dân tụ họp lại, dù tụ họp vì nhu cầu tôn giáo, giáo dục, hay xã hội, đều làm cho đảng cộng sản cầm quyền Hà nội nơm nớp lo sợ dân chúng tụ tập để lật đổ họ khỏi quyền lực.
6.  Sách Giôsuê Joshua cho thấy sự toàn vẹn của giai cấp lãnh đạo là một yếu tố cần thiết. Nghĩa là giới cầm quyền phải có khả năng lãnh đạo, phải gìn giữ bản sắc dân tộc trong mọi tình huống, trong đó yếu tố đạo đức được quan trọng hóa như là một đặc trưng của dân Chúa. Nôm na, lãnh đạo phải có tài và đức, phải yêu nước thương dân. Chứ không phải lãnh đạo theo kiểu “sai thì sửa” và “càng sửa càng sai”; và nếu ai lên tiếng phê bình lãnh đạo dốt, thì sẽ bị ghép tội vi phạm luật hình sự.
7.  Sách Thủ Lãnh cho thấy cách thức mà Chúa đã nâng người dân lên địa vị cao hơn và trao quyền cho người dân để lãnh đạo đất nước ra khỏi tội lỗi, lầm lỡ, và xử phạt. Một điểm rất cấp tiến từ sách này đó là sự đề cập đến vai trò quan trọng của phụ nữ trong sứ mạng đảm nhận trách nhiệm lãnh đạo quốc gia. Ý niệm phụ nữ có quyền lãnh đạo từ sách Thủ Lãnh đã giúp cho nhiều quốc gia Âu, Á, Mỹ Latinh trên thế giới hiện nay chọn lựa phụ nữ vào chức vụ lãnh đạo đất nước.
8.  Ruth cho thấy trách nhiệm đối với xã hội của giới lãnh đạo không chỉ thu hẹp trọng phạm vi một hợp đồng pháp lý, mà phải rộng lớn hơn. Nôm na, lãnh đạo phải có trách nhiệm đối với xã hội dựa trên 3 yếu tố lý, tình, và hoàn cảnh, chứ không phải thu hẹp trong phạm vi bộ luật hình sự hay dân sự. Chẳng hạn như trường hợp đồng bào ở giáo phận Vinh hiện nay, trách nhiệm đối với xã hội của giới lãnh đạo không phải chi thu hẹp trong phạm vi xử lí số tiền mấy triệu đồng bồi thường từ công ty Fomorsa không thôi (lý), mà đảng cầm quyền phải bảo vệ giá trị nhân bản (tình) và gìn giữ bản chất dân tộc Việt trước thảm họa môi trường mà công ty Fomorsa đã gây ra (hoàn cảnh). Giới lãnh đạo hiện nay cần phải lưu ý đến trách nhiệm đối với xã hội, nghĩa là phải ý thức rằng: quốc gia đang đối diện với thảm họa “Biển Việt Nam bị nhiễm chất độc thải ra”, làm sao nhân dân có thể sống được, và 5, 10, 20 năm nữa tình trạng biển sẽ ra sao vì nhiễm độc quá nặng.
9.  Những cuốn sách Các Vua (1 & 2 Kings) vẽ ra một bức tranh của đất nước bao gồm cả ba tình huống tốt, xấu, và bẩn thỉu (good, bad, and ugly) tùy theo khả năng lãnh đạo của vị vua. Những cuốn sách này nhắc nhở các nhà lãnh đạo phải chịu trách nhiệm đối với các hành động của họ. Nôm na là một ông Vua nếu có công thì được thưởng, và nếu có tội phải bị xử lý thích nghi. Hay nói khác hơn, nếu lãnh đạo không có khả năng đưa đất nước lên mức độ Tốt, thì lãnh đạo nên cút khỏi chính trường, bởi vì tiếp tục cầm quyền một cách ngoan cố, chỉ làm cho đất nước càng ngày càng Bad hay Ugly mà thôi.
10.             Những cuốn sách Sử Ký 1 & 2 cho thấy trái tim nhân từ của Chúa sẽ dành cho chính phủ nếu chính phủ chân thành quỳ xuống cầu xin Chúa. Sách ghi lại vua Solomon đã cầu xin Chúa ban cho “Ơn Khôn Ngoan” để chu toàn trọng trách lãnh đạo dân tộc Do Thái thời đó và đã được Chúa nhận lời. Vua Solomon và các vua khác đã chu toàn trách nhiệm đổi mới đất nước cùng dân Chúa, dựa trên tinh thần phúc âm lúc đó, là chạy đến cầu xin Chúa. Đức Hồng Y Dolan đã trích lời cầu nguyện của vua Solomon trong sách này, để cầu nguyện cho ông Trump trong lễ nhậm chức tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ. Người viết xin gởi đến các nhà lãnh đạo Hà nội hiện nay một lời khuyên chân thành: hãy mau thức tỉnh và cầu xin Thiên Chúa ban cho Ơn Khôn Ngoan như tổng thống Trump đã làm. Có thể nói rằng nếu Hà Nội xin Bắc Kinh ban ơn che chở, thì sự xin xỏ đó là một sự cố rất xấu hổ, nhưng Hà Nội xin Chúa Trời ban cho Ơn Khôn Ngoan, thì đó là một sự cố rất khôn ngoan đối với tình huống Viet Nam hiện nay.
11.             Nehemiah dạy người dân phải sáng suốt để tìm hiểu những phương án khả thi ngõ hầu khôi phục các quyền căn bản đã bị giới lãnh đạo cướp mất. Người dân ở các quốc gia dân chủ có thể tìm ra phương án thích nghi qua hệ thống luật pháp. Tại Việt Nam thì người dân phải bó tay, bởi vì luật Việt Nam hiện nay là luật rừng, được biên soạn để phục vụ đảng cầm quyền mà thôi, không hề bênh vực người dân thấp cổ bé miệng chút nào cả.
12.             Sách Châm ngôn được viết để hướng dẫn những vị hoàng tử làm thế nào để quản lý, khi trở thành vua. Thiết nghĩ các con cháu chủ tịch nước, tổng bí thư đảng, chủ tịch quốc hội, hay các vị quyền cao chức lớn hiện nay, nên nghiên cứu sách Châm Ngôn này để chuẩn bị hành trang cho giai đoạn quản lý đất nước sau này, khi thời thế tới.
13.             Sách Giảng Viên nói về sự khôn ngoan là một yếu tố rất cần thiết để lãnh đạo đất nước. Thiết nghĩ những ai đang ở vị trí lãnh đạo nên nghiên cứu sự khôn ngoan trong sách này để chu toàn trách vụ lãnh đạo đất nước.
14.             Song of Solomon mô tả những thứ tự ưu tiên trong mối quan hệ giữa lãnh đạo và dân chúng. Nôm na là lãnh đạo phải đặt quyền lợi quốc gia dân tộc trên hết. Người cộng sản hay tuyên truyền cán bộ là đầy tớ nhân dân nhưng thực tế thì không phải vậy. Nhân dân bị lãng quên hầu như tại nọi nơi và mọi lúc, trên toàn cõi đất nước.
15.             Sách Huấn Ca cho thấy Thiên Chúa có thể sử dụng một quốc gia A để trừng phạt một quốc gia B. (Người viết xin hẹn phần phân tích trong một bài viết khác).
16.             Daniel chứng minh rằng dân của Thiên Chúa có thể được trưng dụng để lãnh đạo một quốc gia xa lạ, mà trong Kinh Thánh gọi là dân tộc ngoại giáo. Với một sự công nhận ngầm kiểu luật bất thành văn rằng, tham gia hoạt động chính trị có nghĩa là chấp nhận đương đầu với những thách đố lớn, và sẵn sàng hy sinh thời giờ, để phục vụ người dân của Thiên Chúa. Với Daniel, chúng ta thấy tính chất toàn vẹn của giới lãnh đạo được gắn liền với giá trị đạo đức, và vai trò của các tiên tri rất quan trọng để duy trì quyền lực của chính quyền. Nôm na, vai trò các vị lãnh đạo tinh thần là những vị cố vấn tối cao của giới lãnh đạo, mỗi khi đương đầu với những vấn đề nan giải của quốc gia. Người viết được biết tại Pháp và Đức, nhiều linh mục được chính quyền trân trọng mời tham dự những phiên họp chiến lược liên quan đến sự phát triển của xã hội. Quan trọng hơn, cuốn sách cho thấy rằng quyền thống trị của Thiên Chúa bao gồm tất cả các quốc gia, tất cả các đế quốc và toàn bộ trái đất; và cuối cùng, tất cả các vương quốc sẽ hướng đến vương quốc của Thiên Chúa của tình yêu và sự công chính. Kho tàng ca dao tục ngữ Việt có câu “Chạy Trời không khỏi nắng” để ám chỉ Thiên Chúa thống trị toàn bộ vũ trụ và cội rễ của quyền lực.
17.             Ô-sê lên án gắt gao chủ nghĩa khoái lạc và lạm dụng sự giàu có. Các cán bộ cộng sản cao cấp cầm quyền hiện nay chắc chắn 100% sẽ bị dị ứng khi đọc sách này, bởi vì sách này lên án đúng người đúng việc. Tuy nhiên, vẫn không muộn nếu nhận thức được lỗi lầm và quyết tâm quay lại đường ngay nẻo chính.
18.             Joel thách đố công chúng phải đứng lên tranh đấu cho quyền lợi của mình khi bị xâm phạm.
19.             Amos cho thấy một số người cai trị kiểu đạo đức giả. Người viết trích dẫn sách này cho vui thôi, chứ dân chúng trong nước không xa lạ gì khi đề cập đến thành phần cai trị kiểu đạo đức giả hiện nay.
20.             Obadiah khẳng định rằng công lý không thể bị quên lãng. Dĩ nhiên tại các quốc gia Dân chủ thôi, chứ công lý tại Việt Nam luôn bị giới cầm quyền quên lãng, nếu không muốn nói là bị trù dập rất nặng nề.
21.             Micah nhấn mạnh tầm quan trọng của yếu tố đạo đức, tính chất toàn vẹn và ý niệm công bằng của một chính trị gia. Ba yếu tố này cũng được đề cập trong nhiều sách khác.
22.             Nahum giải thích nguyên tố tự do có thể tạo nên an vui hạnh phúc cho một quốc gia.
23.             Habacúc đề cập đến sự chăm sóc của Thiên Chúa đối với người nghèo.

Không chỉ riêng Cựu Ước, một số Thánh Kinh trong Tân Ước cũng đề cập đến yếu tố chính trị là một yếu tố quan trọng trong xã hội dân chủ.

24.             Mátthêu, Máccô, Luca Gioan trích dẫn uy quyền quản trị của Chúa Kitô qua lời tuyên bố rằng “cả quyền phép ở trên trời và dưới đất được ban cho tôi "(Matt 28: 18); và khi Chúa Giêsu nói với Philatô rằng "Ông sẽ không có quyền lực đối với tôi trừ khi nó đã được đưa cho ông từ trên cao" (Gioan 9:11).
25.             Tông Đồ Công Vụ thể hiện một cộng đồng thống nhất và bình đẳng, được quản lý bởi Tập Thể hay nôm na là tập thể lãnh đạo cá nhân thi hành, theo nguyên tắc đồng thuận và đa số; minh họa sự cần thiết phải xử dụng quyền lực một cách công chính; và đề xướng các mô hình mới về quyền lợi của dân chúng. Mô hình này không chỉ hướng về các lãnh vực xã hội, giáo dục, y tế, khoa học kỹ thuật, .v.v... mà lưu ý đặc biệt đến sự cần thiết của quyền tự do tôn giáo. Ai đã sống trong xã hội cấp tiến đều biết quyền Tụ Do Tôn Giáo là một trong những quyền tối thượng. Xin nhắc khéo những ai chống đối sinh hoạt Tôn Giáo của Giáo Xứ Thánh Tử Đạo rằng, Giáo Xứ không vi phạm luật lê của giáo hội Công Giáo, không vi phạm điều gì theo tinh thần của sách Tông Đồ Công Vụ, không vi phạm luật lệ của thành phố Houston, nhưng hoàn toàn là sinh hoạt thuần túy Tự Do Tôn Giáo. Cho nên quý ông bà chỉ là những tên hề khi đến gặp Đức Hồng Y để mách bu.
26.             Rôma cho thấy giá trị của chính phủ thế tục chỉ có thể lẩn quẩn trong phạm vi thế tục; và lên án những phương án xử phạt của nhà cầm quyền đã gây ra nhiều ấn tượng xấu trong ánh mắt của dân chúng. Điều căn bản và quan trọng về định nghĩa của thẩm quyền chính trị: “chỉ là tôi tớ của Thiên Chúa” đến phục vụ người dân theo tinh thần phúc âm (13: 1-4). Thánh Phaolô khẳng định rằng quyền lực chính trị đến từ Thiên Chúa vì lợi ích của chúng tôi. Nôm na, Thiên Chúa sai những người tốt lành đến phục vụ bạn; còn Sa tăng sẽ gởi quỷ đến quấy nhiễu bạn. Bạn sẽ chọn ai để phục vụ bạn? Chọn người tốt lành từ Thiên Chúa gởi đến, hay chọn ác quỷ từ Sa tăng dẫn đến.
27.             Côrintô 1 & 2 xác định trí khôn của loài người có giới hạn, nghĩa là Đất không thể hiểu được hết chuyện trên Trời. Nôm na, khoa học vẫn còn rất giới hạn trong vai trò giải đáp các thắc mắc của phạm vi loài người. Muốn tìm hiểu về Trời, không phải là chuyện một sớm một chiều dựa trên vài ba thí nghiệm khoa học.
28.             Galát giải thích rằng Đức Chúa Trời ban cho con người quyền tự do chọn lựa, và nhu cầu học hỏi Thánh Kinh là một nhu cầu thiết yếu để giúp con người phân biệt giữa Thiện và Ác, vì thế cho nên các nhà cầm quyền phải tôn trọng quyền tự do tìm hiểu Thánh Kinh.
29.             Êphêsô mô tả đời sống tâm linh của con người rất quan trọng và thiết yếu, cho nên giới cầm quyền phải yểm trợ các vị lãnh đạo tinh thần trong sứ mạng giảng dạy Phúc Âm để giúp các tín hữu mở mang trí tuệ về quyền năng của Thiên Chúa trong đời sống tâm linh.
30.             1 & 2 Thessalonians khẳng định giá trị và nhân phẩm của lao động phải được bảo đảm tối đa bởi luật pháp. Nôm na, nhà cầm quyền phải ban hành luật pháp trong sáng để bảo vệ nhân dân (những người lao động trong xã hội chủ nghĩa). Chính quyền Việt Nam hiện nay không có luật pháp bảo vệ những đồng bào xuất khẩu lao động tại nhiều quốc gia.
31.             1 & 2 Timôthê buộc các tín hữu cầu nguyện đặc biệt cho chính phủ, các tổ chức liên quan đến người cao tuổi, và khuyến khích những người trẻ tuổi dấn thân vào sứ mạng lãnh đạo; giải thích vai trò quan trọng của tổ chức từ thiện theo tinh thần Mến Chúa Yêu Người; cảnh báo mối nguy hại của tệ nạn tham nhũng và cuộc sống đồi trụy sẽ đưa đất nước trở thành một xã hội vô nhân bản.
32.             Titô thảo luận về thẩm quyền giữa các nhóm khác nhau trong một xã hội phải hỗ tương nhau để cùng phát triển quốc gia dân tộc.
33.             Philêmôn đề nghị nhiều phương án đối xử tốt liên quan đến chế độ nô lệ và lao động.
34.             Giacôbê giải thích rằng hành động và lời nói của lãnh đạo phải song hành với nhau, nghĩa là không được nói một đường làm một nẻo; không thiên vị bè phái trong hàng ngũ lãnh đạo; nếu hứa hẹn thì phải rõ ràng và trong sáng chứ đừng hứa lèo hứa cuội; và phải biết hành xử ơn khôn ngoan đến từ Thiên Chúa để phân biệt đâu là điểm đâu là diện, đâu là phẩm và đâu là lượng, thay vì xử dụng khôn lanh quỷ quyệt của trần thế để giải quyết các vấn đề quốc gia dân tộc, với ích kỷ và ngạo mạn.
35.             1 Phêrô kêu gọi các tín hữu Hãy hành động vì lợi ích của Chúa đối với mọi tổ chức của con người, cho dù ở phạm vi quốc gia hoặc địa phương, giáo phận hay giáo xứ. Nôm na, phải phát triển tôn giáo ở mọi nơi.
36.             2 Phêrô khẳng định lãnh đạo tốt là người am hiểu giá trị của lương tâm trong sáng và luôn học hỏi những điều tốt lành; và rất khôn ngoan khi đối phó với thiện và ác, với xấu và tốt.
37.             1, 2 & 3 Gioan mô tả căn nguyên của tội lỗi xuất phát từ tư tưởng, lời nói, việc làm bất chính; và đề cập đến một yếu tố rất cần thiết trong guồng máy chính trị của một quốc gia, đó là những nhân tố tốt lành cho hàng ngũ lãnh đạo. Nôm na là quốc gia luôn cần đến những công dân tài, đức, gương mẫu trong hàng ngũ lãnh đạo.
38.             Giuđa lên án nhưng phần tử gương mù gương xấu trong giới lãnh đạo; và chỉ bảo những phương án khả thi, để loại bỏ những lãnh đạo lạm dụng quyền lực để đàn áp tha nhân.
39.             Khải Huyền khẳng định sự thống trị của một vương quốc bởi Thiên Chúa sẽ bao trùm trên toàn thế giới; kêu gọi Kitô hữu chu toàn hai nhiệm vụ song hành là vừa hướng dẫn vừa phục vụ con người; lên án những người chỉ biết chạy theo tiền bạc và quyền lực mà quên mất đời sống đạo đức; và hứa hẹn một kết cuộc tốt lành khi lìa trần, dựa trên công lý, nôm na là đến Cõi Vĩnh Hằng thay vì bị đọa đày nơi Âm phủ. Sách Khải Huyền cho thấy ơn cứu chuộc trong Đức Giêsu Kitô không giới hạn bất kỳ một không gian nào trong chương trình sáng tạo của Thiên Chúa. Nghĩa là không chỉ riêng một nhóm người, nhưng tất cả các quốc gia, các vương quốc, các sắc dân sẽ được cứu chuộc.
Tóm lại, có rất nhiều kim chỉ nam chính trị trong Thánh Kinh Cựu Ước và Tân Ước để hướng dẫn các chính khách trong sứ mạng phục vụ quốc gia dân tộc, nhưng khả năng của người viết rất giới hạn trong nỗ lực trích dẫn thêm nữa. Những ai có khả năng Anh ngữ có thể hỏi ông Gù (Google) cung cấp thêm dữ kiện “Politics in the Bible”.

Võ Đức Quang, M. Ed.
Houston April 17, 2017

... When there's a will, there's a way ...

__._,_.___

Posted by: Vo Duc Quang 

No comments:

Post a Comment

Thanks

Featured post

Lisa Pham Vấn Đáp official 8/6/2023

Popular Posts

Popular Posts